Đây là nơi giới ký giả Sài Gòn thường ngồi
lại với nhau và lâu dần trở thành một địa
chỉ không thể thiếu đối với ký giả trong và
ngoài nước suốt thời kỳ chiến tranh Việt
Nam.
Mặc Lâm trao đổi với hai nhà báo một tại
Thành Phố Hồ Chí Minh hiện nay là nhà báo Đỗ
Trung Quân và một tại hải ngoại là nhà báo
lão thành Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh để tìm
hiểu ý kiến của giới báo chí về sự kiện này,
mời quý vị theo dõi.
Địa danh văn hóa
lịch sử
Mặc Lâm:
Xin cám ơn nhà báo Đỗ Trung Quân. Chúng tôi
vừa nghe tin là cà phê Givral vừa mới bị đập
xuống để lấy chỗ cho một công ty nào đấy,
tin này có chính xác hay không, thưa anh?
Nhà báo Đỗ Trung Quân: Thưa anh Mặc Lâm,
khi anh đặt câu hỏi này thì tôi có thể nói
với anh rằng là tôi đã đi qua Givral và nó
đã hoàn toàn bị đập. Tôi được biết là có một
công ty tên là Vietcom hay Vincom gì đó, đại
loại tôi không nhớ rõ, đây là một đề án, một
dự án của họ. Công việc này, một địa danh
như thế, một cái quán cà phê nhỏ bé như thế
mất đi, nó không chỉ là một cái quán cà phê,
đối với tôi nó là một địa chỉ văn hóa và địa
chỉ lịch sử, lịch sử đi qua đó.
"Người Mỹ trầm lặng" khi quay ở đây cũng đã
phục chế nó lại như năm 60-70, cho sơn phết
lại cửa sổ và toàn bộ để quay một tiểu đoạn
ở đây. Trước 75 tất cả các nhà báo quốc tế
đều ngồi ở đây để thu thập tin tức trong
chiến tranh Việt Nam. Một nhân vật mà chúng
ta cũng đã đọc, đó là Phạm Xuân Ẩn. Ông là
nhà tình báo rất nổi tiếng cũng thường ngồi
ở đây.
Lịch sử đi qua đây, văn hóa đi qua đây,
những nhạc sĩ nổi tiếng cũng đã từng ngồi ở
đây sau 75. Trên những chiếc ghế ở đó tôi
nghĩ rằng lịch sử đã đóng dấu ở đó. Tôi rất
tiếc! Ngày còn nhỏ thì tôi cũng được mẹ tôi
dẫn đi qua đây. Khi trưởng thành, thời gian
mấy năm trước tôi cũng đã từng ngồi ở đó
nhìn Sài Gòn.
Và thưa anh Mặc Lâm và thưa quý vị, lẽ ra,
theo quan điểm của tôi, chỉnh trang một
thành phố là điều cần thiết, phát triển một
thành phố cũng cần thiết, nhưng phải có một
cái tầm của những người đang cầm nắm thành
phố này. Lưu giữ lại những địa chỉ như thế
và đó chính là địa chỉ vài ba chục năm nữa
du khách đến đây người ta cần biết lịch sử
về Sài Gòn trước 75 và sau 75: nó ở đó, một
phần nó ở đó, thưa anh.
Mặc Lâm:
Thưa, đó là ý kiến riêng của anh còn giới
báo chí trong nước hiện nay thì phản hồi của
họ ra sao trước sự kiện này ạ?
Nhà báo Đỗ Trung Quân: Đây là ý kiến cá
nhân tôi thôi, nhưng tôi nghĩ không nhiều
người lắm có nỗi đau như tôi đâu, bởi vì nó
có liên quan đến lịch sử cá nhân tôi một
chút vì tôi là người Sài Gòn.
Mặc Lâm:
Dạ vâng.
Nhà báo Đỗ Trung Quân: Có thể một số
những nhà báo khác, những tờ báo hiện tại họ
chưa nhìn ra được cái tầm, họ chưa cảm giác
được nỗi đau khi mất đi một cái địa chỉ như
thế đâu, bởi vì họ đa phần có thể là không
sống ở Sài Gòn như tôi, thưa anh.
Mặc Lâm:
Givral cafe là một địa điểm tương đối nổi
tiếng nhưng chưa hề nghe báo chí lên tiếng
trong việc đập bỏ này...
Nhà báo Đỗ Trung Quân: Thưa anh, xin
được cắt ngang anh. Hình như báo chí không
được nói đặc biệt vấn đề này, anh ạ.
Giờ là một đống gạch
vụn
Mặc Lâm:
Vâng. Vậy thì bây giờ cái quán cà phê nhỏ bé
đầy dấu ấn này đã thành đống gạch vụn rồi
phải không ạ?
Nhà báo Đỗ Trung Quân: Dạ thưa anh,
chính xác là hôm nay thì nó hoàn toàn là
gạch vụn rồi. Ngày cuối cùng tôi biết là
trước khi đập thì tôi đã đến đó ngồi ở trong
một tâm trạng là ngày mai nó trở thành gạch
vụn, và anh hiểu nỗi buồn đó lớn như thế
nào, thưa anh!
Mặc Lâm:
Xin cám ơn nhà báo Đỗ Trung Quân. Thưa quý
thính giả chúng tôi vừa trao đổi với một nhà
báo trong nước về chuyện quán café Givral bị
đập xuống lấy chỗ cho một trung tâm thương
mại của thành phố. Chúng tôi cũng liên lạc
với một nhà báo khác từng hoạt động hơn 50
năm trong nghề báo chí suốt thời gian chiến
tranh Việt Nam, đó là ông Sơn Điền Nguyễn
Viết Khánh hiện đang sống tại California.
Khi được hỏi ông có kỷ niệm nào đối với quán
cà phê này hay không ông cho biết...
Nhà báo Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh: À,
đúng rồi. Tôi đã ở Sài Gòn, tôi là ký giả.
Ngoại trừ khi mà tôi đã ngồi một chỗ là tổng
thư ký của Việt Tấn Xã thì tôi không ra, mà
còn làm phóng viên hay đi ra ngoài thường
tôi vẫn ngồi ở quán Givral và tôi nhớ rằng
các anh em bạn mà cùng báo chí, hoặc là
phóng viên, hoặc biên tập viên thỉnh thoảng
vẫn ra đấy ngồi.
Tôi nhớ mấy kỷ niệm ở quán này lắm: lấy tin
tức, rồi thì nói chuyện, với nói thật ra đó
nó là nơi mà trung tâm điểm của Sài Gòn ngày
xưa đó. Thành thử ra đi qua lại, ghé qua
không chỉ có phóng viên với biên tập viên,
cố nhiên, những người mà nói là sinh hoạt về
hàng quán, nghĩa là các công ty gì mà nghĩa
là không phải là hàng quán đó, thì các ông
đó cũng đến uống cà phê, đâu có phải chỉ
riêng ký giả.
Mặc Lâm:
Thưa ông, thế nhưng bây giờ quán cà phê ấy
không còn nữa, nhà nước đã cho phép đập bỏ
nó để xây dựng một khu thương mãi...ông nghĩ
thế nào về việc này?
Nhà báo Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh: Tôi
cũng không nghe, bây giờ tôi mới biết anh
nói chuyện phá đập. Tôi chưa có tin đó, bây
giờ tôi biết là đập bể rồi hả?
Mặc Lâm:
Dạ vâng.
Nhà báo Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh: À,
đúng. Kỷ niệm của tôi với lại tất cả các anh
em ký giả khác, cũng nhiều người nữa, chắc
là nhiều, thế nhưng tôi nghĩ như thế này.
Vấn đề xây dựng lại một thành phố hay là xây
dựng lại một con đường hay một tòa nhà nào
đó thì nếu đó là một kỷ niệm của dân tộc
Việt Nam chúng ta từ xa xưa, đền chùa, miếu
mạo, hay là bức tượng hay là tất cả những gì
tôn nghiêm nhất, dính líu tới dân tộc Việt
Nam chúng ta (mà bị) phá đi thì tôi chống
đối.
Thế nhưng mà đây nó chỉ là một tòa nhà,
trung tâm điểm do người Pháp người ta xây ra
từ thời xưa thì tôi nghĩ rằng bây giờ dân
tộc nào muốn tiến bộ đó, hay cái gì mà cổ hũ
mà không dính dáng tới vấn đề văn hóa, không
dính dáng gì tới vấn đề gọi là nguồn gốc của
dân tộc Việt Nam, không dính dáng đến nơi
thờ cúng tôn nghiêm nhất của các tôn giáo,
thì tôi cho rằng đập bể cái cổ đi để xây cái
mới là đúng.
Mặc Lâm:
Xin cám ơn nhà báo Sơn Điền Nguyễn Viết
Khánh.