Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn
13-4-2006

Nói nhỏ cho Tư nghe

Lê Duy

 

Thiệt là tiếc. Hôm trước gặp Nguyễn Ngọc Tư ở buổi tiệc cuối năm của tờ báo, thấy Tư ở Cà Mau lên, rồi gặp mặt anh em chút xíu lại quay về. Hổng biết ở dưới nắng có gắt, nước có mặn không mà thấy Tư sạm nắng hết trơn. Định mua tặng Tư cái nón đội chơi cho đỡ nắng. Chưa kịp làm gì hết trơn thì có người bao nón (mũ) cho Tư đội, mệt xỉu luôn.

        Thiệt là tội nghiệp. Nhưng hổng “binh” được. Ai biểu Tư còn nhỏ, mới học có lớp 11 mà làm nhiều chuyện chướng mắt. Việc phê phán là chuyện của người lớn xía vô làm gì. Mà có phê phán thì cũng chê bai thằng cha hàng xóm, chứ nhè chuyện nhà mình mà hư cấu thì ai mà chịu được. Vả lại, Tư mới học lớp 11 làm sao biết kỹ thuật hư cấu, xây dựng nhân vật, cách điệu, khái quát... mà đi viết. Nếu viết chung chung người đọc thấy có chút gì giông giống họ, la toáng lên là chết. Phải người thật việc thật mới gọi là tiểu thuyết, là truyện ngắn chứ. Còn nữa, chuyện của Tư có mấy chục nhân vật nên nhỏ lắm, không nên đặt tựa là cánh đồng mà chỉ nên gọi là đám ruộng thôi nhe.

        Đọc xong “Cánh đồng bất tận”, chợt nghĩ nếu mà Tư nhờ biên tập truyện này mình sẽ làm sao hở trời. Mình sẽ phải thêm vào mấy đoạn cho nó tích cực lên chứ nó tối tăm quá. Tỷ như: nói tới mấy cô gái điếm dưới quê phải “nói lại cho rõ” là họ hoàn lương về làm ruộng. Nói tới đoạn gà bị dịch đem tiêu huỷ thì không nên để chủ nhân tự vận mà phải nói là bà ta cười hi hí, vì bà có 500 con mà cán bộ bị gạt ghi tới 1000. Bà ta có tiền đem trứng còn giấu trong buồng ra ấp nở mấy bầy khác... Cuối cùng, khi sắp sửa bị hãm hiếp, cô gái móc cây kim tây cài quần đâm mấy thằng lưu manh lòi ruột hết trơn. Vậy mới có hậu. Hư cấu thì phải hư cấu cho tới. Giống như hỏi em bé lượm ve chai mơ gì. Bảo là mơ có đủ ăn. Trời ơi, mơ còn hà tiện, sao không mơ làm tỷ phú! Vậy đó, phải lạc quan nhe Tư.

        Đó là nói về nghề nghiệp, về viết văn. Chứ còn đối nhân xử thế, thì Tư ngây thơ quá chừng. Bao nhiêu người cầm bút trưởng thượng, bằng cấp cả đống còn chưa có cái gì ra hồn mà Tư lại tái bản đùng đùng. Coi có được không chứ. Tư vuốt mặt mà không nể mũi. Bảo sao không chướng tay gai mắt. Nói đi phải nói lại. Cũng có lỗi của mấy ông nhà báo, nhà xuất bản tự nhiên lăng xê “Cánh đồng bất tận” của Ngọc Tư quá trời làm gì. Rồi lỗi của độc giả là đổ xô đi mua sách làm chi để ra nông nổi này. Lại còn có ông làm trang web nữa chứ. Thiệt là bậy bạ hết sức, thà viết mà không có người đọc còn hơn, chứ viết mà người ta đọc nhiều quá cũng khổ. ./.