Còn 4 người bị
bắt
Mặc Lâm :
Chị có thể cho biết tình hình của anh Vươn
bây giờ ra sao? Chị có được thăm ảnh hay
không ạ?
Bà Nguyễn Thị
Thương: Dạ không ạ. Chúng em bây giờ
không được thăm anh ấy ạ.
Mặc Lâm :
Cả gia đình bây giờ bị bắt tổng cộng bao
nhiêu người trong vụ này vậy chị ?
Bà Nguyễn Thị
Thương: Dạ thưa anh, mới đầu là 7 người
ạ. Còn có hai chị em của em và một cháu nữa.
Nhưng mà hai chị em của em và cháu được tại
ngoại cách đây 4 ngày ạ.
Mặc Lâm :
Dạ. Như vậy thì bây giờ còn 4 người, phải
không ạ?
Bà Nguyễn Thị
Thương : Vâng ạ.
Mặc Lâm :
Bốn người gồm những ai, chị có thể cho biết
được không, thưa chị ?
Bà Nguyễn Thị
Thương : Bốn người là anh trưởng của em
- anh trai chồng trưởng của em, chồng em và
một em trai chồng, và một đứa cháu ngoại nữa
ạ tức cháu con chị gái lớn của em cũng gần
bốn mươi ạ.
Mặc Lâm :
Vâng. Thưa chị, chị có thể cho biết khi vụ
nổ súng xảy ra chống chính quyền thì anh
Vươn ở đâu ạ?
Bà Nguyễn Thị
Thương : Lúc ấy anh em đang đi cầm hồ sơ
lên Viện Kiểm Sát của huyện Tiên Lãng ạ.
Mặc Lâm :
Tất nhiên là anh Vươn không có mặt tại hiện
trường - nơi xảy ra vụ đó. Nhưng mà bên
chính quyền lấy lý do gì để bắt anh Vươn khi
mà anh không có mặt tại hiện trường như vậy
?
Bà Nguyễn Thị
Thương: Bây giờ tất cả chỉ có mỗi chú
Quý là có mặt ở hiện trường, còn tất cả
những người còn lại – 3 người còn lại thì
đều không có mặt ở hiện trường. Anh trưởng
nhà em với lại đứa cháu đứng ở trên đê và
chúng em cũng đứng ở trên đê, còn anh Vươn
em thì đang vẫy đò đi ạ.
Mặc Lâm :
Thưa chị, chính quyền họ đã san bằng nhà của
anh Vươn và của gia đình đấy, và họ đã san
bằng trên phần đất không phải bị cưỡng chế,
thì gia đình có dự định khởi kiện để đòi lại
nhà đó hay không?
Bà Nguyễn Thị
Thương: Gia đình em đã gửi đơn tố cáo
lên Văn Phòng Chính Phủ ạ.
Mặc Lâm :
Chị cũng không có mặt ở tại hiện trường đó
mà họ vẫn bắt chị thì bây giờ họ thả chị ra
với tính cách như là tạm thả mà thôi chứ
chưa chắc đã được trả tự do hoàn toàn. Vậy
khi ra tòa chắc chắn họ sẽ kêu chị ra như là
một can phạm phải không ạ ?
Bà Nguyễn Thị
Thương: Em vẫn bị khởi tố ạ.
Bị công an đánh
đập
Mặc Lâm :
Chị có thể cho biết là chị đã làm gì để bị
khởi tố không ?
Bà Nguyễn Thị Thương: Dạ thưa anh,
tối hôm trước em tá túc ở trong nhà anh trai
của em, thì đến 7 giờ em lên đê và bị bắt.
Em bảo là em không biết gì, nhưng mà họ
đánh, họ tra tấn, họ ép cung, họ bảo là
“Chồng mày làm thì mày phải biết. Chồng mày
làm mà mày không biết thì mày làm cái gì
trong cái nhà đấy?” Họ đánh bọn em rất là
đau. Đến khi bọn em khai là “Chúng tôi biết
nhưng mà chúng tôi không làm” thì họ quy
chúng em cái tội là “tổ chức để chống lại
người thi hành công vụ”. Họ nói như thế ạ.
Họ khép chúng em vào cái tội như vậy.
Mặc Lâm : Thưa chị, khi mà chị bị bắt
thì chúng tôi nghe người dân họ nói là chị
cũng bị mấy người công an, mấy người trong
xã họ giải đi và con cái chị cũng bị đánh
nữa. Sự thật nó như thế nào, thưa chị ?
Bà Nguyễn Thị
Thương : Dạ vâng ạ. Họ đánh rất là đau.
Họ dùng những gậy sắt họ đánh vào chân, vào
đầu, vào bụng. Họ thúc vào bụng. Em kêu là
đang có bầu thế nhưng mà họ vẫn cứ đánh.
Mặc Lâm :
Dạ. Có nghĩa là họ đánh ngay ở ngoài đường,
phải không ạ?
Bà Nguyễn Thị
Thương: Vâng ạ. Họ đánh ở ngoài đường,
trước tất cả mọi người chứng kiến đấy ạ.
Mặc Lâm :
Và khi họ thả chị ra đó thì chị có vết
thương nào trên người và có sự chứng nhận
nào của bác sĩ hay của nhà thương hay không?
Bà Nguyễn Thị
Thương :Em về cũng còn rất đau vì gậy
sắt họ thúc vào bụng, họ đánh vào chân rất
là đau, nhưng mà em về thì sau mấy ngày
trong đấy thì đầu óc bị mụ mị hết rồi, bởi
vì em nghĩ thứ nhất là nghĩ đến gia đình,
thứ hai là nghĩ đến con cái. Và khi về thì
em cũng còn mệt đến mấy ngày không đi khám
sức khỏe được gì cả, nhưng mà tất cả các
phóng viên nhà báo đều có chụp lại các vết
tích trên người em. Em thì chỉ dùng thuốc
thôi, thuốc uống và thuốc bóp thôi chứ em
không đi bệnh viện ạ. Mọi người cứ bảo em là
đi khám nhưng mà em không còn đầu óc đâu mà
đi khám nữa. Bây giờ chịu cái nỗi đau thể
xác này không bằng cái nỗi đau trong lòng
cho nên em không đi khám bệnh ạ.
Mặc Lâm :
Chị có thể cho biết số đất mà gia đình đã
khai phá tổng cộng là bao nhiêu mẫu hay
không, thưa chị?
Bà Nguyễn Thị
Thương: Dạ, nhà em tổng cộng là 40,3
hecta ạ.
Mặc Lâm :
40,3 hecta đó do nhà nước cho thuê lại để
mình nuôi trồng thủy sản hay sao ạ?
Bà Nguyễn Thị
Thương: Dạ, thưa anh, không phải ạ. Nhà
em đắp từ biển khi mà biển mênh mông đấy thì
nhà em đã tự đắp lên thành một cái đầm như
bây giờ, chứ không ai đắp như nhà em, và nhà
em cũng không thuê của ai cả. Và nhà nước đã
giao đất cho nhà em từ năm 1993 ạ.
Mặc Lâm :
Và từ 1993 tới nay thì gia đình có thu hoạch
được gì chưa, có đủ công do mình bỏ ra để mà
đầu tư hay chưa vậy chị?
Bà Nguyễn Thị
Thương: Cái đầm nhà em thì thưa anh là
gia đình em rất là vất vả vì cái đầm ấy, thứ
nhất là tiền vốn đầu tư, thứ hai là còn phải
đi vay mượn rất là nhiều bởi vì làm cái đầm
đấy mất rất là nhiều tiền của, bởi vì nó ở
đầu sóng ngọn gió, có thể nói là sáng đắp
lên thì chiều không nhìn thấy bờ đất đâu nữa
vì nước nó cuốn trôi đi hết. Và bao nhiêu
đất đá nhiều thứ nhà em đổ vào, từ bê-tông
rồi là đất đá nhà em đổ xuống rất là nhiều.
Nhà em đầu tư mất trên chục tỷ cơ.
Nhà em bắt đầu làm từ
1993 thì đến năm 1999 nhà em mới hoàn thành,
hoàn thành cái con đê bao quanh cái khu đầm
đấy, và lúc đấy nhà em đã trồng 20 hecta
rừng bên ngoài nữa, thì 4 năm sau cây rừng
lớn lên nó chắn được sóng thì bắt đầu nhà em
mới đắp được con đê ngoài đấy. Và từ năm
2000 thì nhà em làm đến nay, đến bây giờ thì
nhà em làm và trả nợ đến năm 2007 thì nhà em
đã trả được 2/3 số nợ, thì đến năm 2007
huyện có quyết định dừng đầu tư, thì thưa
với anh là từ những năm đấy khi mà bắt đầu
có lợi nhuận, bắt đầu thu được từ cái mảnh
đầm đấy thì huyện lại có quyết định dừng đầu
tư, huyện bảo là hết hạn, huyện sẽ lấy
trắng, bắt là phải dừng đầu tư.
Nếu như mà đầm nuôi
trồng thủy sản của nhà em mà nhà nước cứ đe
dọa là sẽ lấy ra và rồi lại còn bắt dừng đầu
tư nữa, thì từ cái năm 2007 đấy song song
với việc nhà em đi thưa kiện Ủy Ban Nhân Dân
huyện thì nhà em đầu tư với cái mức cầm
chừng thôi, cầm chừng cho qua cuộc sống,
không dám đầu tư, không dám bỏ tiền ra đầu
tư các loại con giống hay là cây cối các
thứ. Bởi vì nhà em nghĩ là nếu như mà bây
giờ đầu tư mạnh vào mà nhà nước lấy ra thì
mình sẽ mất trắng và rồi mình sẽ mất thêm
nhiều nữa. Và không phải riêng nhà em mà còn
rất nhiều hộ gia đình khác đều trong hoàn
cảnh như thế.
Nếu như mà từ năm
2007 cứ để nhà em phát triển bình thường đến
bây giờ thì có thể đến bây giờ nhà em đã xóa
được nợ và đã có lợi nhuận dư ra. Hiện tại
đến bây giờ nhà em vẫn còn nợ hơn 3 tỷ nữa,
và đã nhận được cái quyết định cưỡng chế của
UBND huyện vào thời điểm này thì em nghĩ rất
là đau đớn, bởi vì nhà em đã có công làm nên
như thế mà huyện đương nhiên lấy trắng ra để
cho người khác thuê.
Nhà em đã nói là “Tôi
chấp nhận bỏ đất ra với điều kiện là phải
phục vụ cho an ninh quốc phòng, cho những
công trình phúc lợi của nhà nước, chứ tôi
không chấp nhận lấy đầm ra để giao cho các
hộ khác”. Nhà em có nói như thế mà họ không
cần biết, họ cứ đè ra họ lấy, và họ giao
quyết định cưỡng chế, và vụ việc đã xảy ra
vào ngày mùng 5 như anh đã biết ạ.
Dư luận chung
Mặc Lâm :
Mới đây khi báo chí xuống Tiên Lãng, xuống
làng của chị thì ông Khánh là chánh văn
phòng huyện đó, thì ông ta nói là ông Đào
Văn Vươn này chẳng có công lao gì hết mà chỉ
là người hưởng lợi thôi. Và đài Hải Phòng
cũng nói là người dân đồng tình với việc
cưỡng chế này. Riêng gia đình chị thì chị
thấy dư luận này có bất công đối với gia
đình chị hay không ạ?
Bà Nguyễn Thị
Thương: Em thấy dư luận này rất là bất
công đối với gia đình nhà em. Đấy chỉ là một
số nhỏ thôi, còn như các nhà báo đã nói với
em một câu như thế này là bất kể một chuyện
gì xảy ra nó cũng có hai luồng ý kiến, thế
nhưng mà duy nhất có một chuyện của gia đình
nhà mình thì chỉ có một luồng ý kiến thôi là
tất cả đều đồng tình ủng hộ gia đình nhà em,
chứ không như một số các phần tử ấy họ chỉ
là những phần tử xấu, các nhà báo họ nói như
thế.
Các phần tử đấy họ
phục vụ cho mục đích của chính quyền, họ
đứng lên họ nói như vậy. Thế là nhà em cũng
vững tâm về vấn đề đấy, bởi vì câu chuyện
nhà em thì em thấy là được rất nhiều người
ủng hộ, rất nhiều người dân không phải chỉ
trong nước mà trên toàn thế giới, từ những
người Công Giáo, những người bên lương,
người ta gọi về người ta chia sẻ và người ta
nói là “Chúng tôi ủng hộ hết mình. Chúng tôi
sẽ đứng về phía gia đình. Chúng tôi sẽ ủng
hộ từ tinh thần đến vật chất” làm chúng em
rất là cảm động.
Mặc Lâm :
Trong hoàn cảnh trước Tết mà gia đình trong
một lúc bị đập phá không còn một đồng trong
túi thì hoàn cảnh gia đình chị bây giờ sắp
tết nhất thì ra sao? Trong dòng họ bà con
hàng xóm người ta có giúp được gì cho chị
không?
Bà Nguyễn Thị
Thương: Dạ thưa anh là gia đình em phải
sa vào hoàn cảnh như thế này thì cũng được
rất nhiều người ủng hộ, từ anh em bạn bè đến
gia đình họ hàng mọi người giúp đỡ rất là
nhiệt tình, từ cái quần cái áo, rồi là bánh
kẹo đến tiền nong thì mọi người vẫn quyên
góp ủng hộ ạ. Rất là nhiều! Họ đem tới và em
không nghĩ là nhà mình lại được sự giúp đỡ
như thế này.
Mặc Lâm : Một
lẫn nữa xin cảm ơn chị.