BÙI MINH QUỐC

 

VÌ NHÂN DÂN QUÊN MÌNH

 

Trân trọng gửi đến đại tướng Võ Nguyên Giáp cùng các đồng đội cựu kháng chiến và các bạn trẻ

 

 

 

I

 

Vì Nhân Dân quên mình

Vì Nhân Dân hy sinh

Lời nguyện ấy trọn tâm thành ta hát

Tận tụy một đời mấy cuộc trường chinh

        

Trải mấy cuộc trường chinh với bao hy sinh không kể xiết để có được một đất nước hòa bình độc lập thống nhất, nhưng trên đất nước độc lập thống nhất này, sau 34 năm hòa bình xây dựng, nhân dân ta đang sống trong tình cảnh thế nào?

 

Câu trả lời của tôi là:

-Bị cướp đất

-Bị bịt miệng

 

Tất cả mọi người Việt Nam hôm nay khi nằm xuống thì mảnh đất chôn mình cũng không phải của mình, cả nơi yên nghỉ của cha mẹ tổ tiên mình cũng thế.  Lên tiếng khẳng định Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam thì bị quật cổ xuống đường, bị bắt giam, bị cách chức, bị nghỉ việc, bị rút thẻ hành nghề.  Các bức thư của vị đại tướng đại công thần Võ Nguyên Giáp đóng góp ý kiến về việc quốc gia đại sự thì không được đăng, nói gì đến đơn khiếu kiện của muôn vạn người dân oan ức, đến tiếng nói phản biện của tổ chức nghiên cứu tư nhân đầu tiên lập ra bởi các trí thức gạo cội chí cốt của Đảng nhờ chủ trương đổi mới – Viện Nghiên cứu Phát triển (IDS), trong khi tổng biên tập báo điện tử Đảng CSVN tiếp tay nối lời cho giặc bành trướng thì ngang nhiên tại vị. Thậm chí quyền con người của ngay cả người khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, chủ tịch Hồ Chí Minh, cái quyền tự do cuối cùng nhỏ nhoi bình thường đơn sơ nhất là khi qua đời thân xác được đem đốt đi, quyền ấy cũng bị gạt bỏ bằng một ứng xử rất xa lạ với cách mạng, thậm chí có thể ẩn chứa một mánh khóe chính trị thâm hiểm: nhân danh tình cảm nhân dân dùng một phương thức phi tự nhiên để biến người lãnh đạo cuộc cách mạng dân tộc dân chủ thành một hoàng đế Ai-cập cổ đại nhưng vô cùng khốn khổ vì ngày ngày bị phơi ra trước bao con mắt hoặc sùng kính thương cảm hoặc tò mò vô cảm.

Câu trả lời của tôi là:

-Không, dứt khoát không!

 

*

Khi trong nội bộ cấp cao xảy ra tình trạng dùng bạo quyền thay cho lẽ phải như thế là lập tức kẻ thù bên ngoài lợi dụng. Xin nhớ lại: tháng 5 .1984, kỷ niệm 30 năm ngày chiến thắng Điện Biên, báo đài hầu như không nhắc gì đến đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ba tháng sau, tháng 7.1984, giặc bành trướng thực hiện ngay chiến dịch tấn chiếm tuyến điểm cao núi Đất (Hà Giang ), ta tổn thất rất lớn, một số điểm cao trọng yếu dọc biên giới rơi vào tay địch. Thông tin về mất mát đau thương lớn này cho đến nay vẫn chưa được chính thức công bố, gần đây mọi người mới được biết qua blog của nhà văn Phạm Viết Đào, người có em trai ruột hy sinh trong trận đánh bảo vệ Tổ Quốc âm thầm ấy. Tại sao lại chủ trương bưng bít thông tin về một sự kiện hệ trọng như vậy? Đây vẫn là một câu hỏi lớn mà nhân dân và lực lượng vũ trang đặt ra cho những người lãnh đạo. Cũng như nhân dân và lực lượng vũ trang cần được biết tại sao lại chủ trương không cho tái bản và không cho tiếp tục thực hiện các công trình nghiên cứu sáng tác về cuộc chiến chống bọn diệt chủng Pôn – pốt, chống giặc bành trướng trên biên giới phía bắc và trên biển Đông, tại sao lại không tổ chức tưởng niệm các liệt sĩ đã hy sinh trên các tuyến đầu bảo vệ Tổ Quốc ấy? Những người lãnh đạo không thể lẩn tránh mãi việc trả lời nhân dân và lực lượng vũ trang về các việc hệ trọng này. Rõ ràng đây là bằng chứng về sự phản bội đối với các chủ trương đúng đắn có tính nền móng của đại hội 6 “nhìn thẳng vào sự thật, nói đúng nói rõ sự thật, lấy dân làm gốc, công khai dân biết dân bàn…”, phản bội tư tưởng Hồ Chí Minh:  “Chế độ ta là chế độ dân chủ, tư tưởng phải được tự do. Tự do là thế nào? Đối với MỌI VẤN ĐỀ, mọi người tự do bày tỏ ý kiến của mình góp phần tìm ra chân lý.Đó là một quyền lợi mà cũng là một nghĩa vụ của mọi người” (Hồ Chí Minh toàn tập NXB CTQG, H, , t8, tr216 )