Phải di dời hơn
600 người
Điều này đồng nghĩa
với việc sẽ có những hộ dân phải di dời giải
tỏa khiến nhiều người lo lắng, đó là chưa kể
đến độ an toàn của nhà máy khi đi vào vận
hành.
Những ngày này, người
dân xã Phước Dinh, huyện Thuận hải và xã
Vĩnh hải, huyện Ninh Hải, Ninh thuận
đang lo lắng về việc sẽ phải di dời để
nhường đất cho việc xây dựng nhà máy điện
hạt nhân đầu tiên tại Việt Nam.
Chị Đào Thị Bé, một
nông dân trong xã Vĩnh Hải lo lắng nói về dự
án điện sẽ được xây dựng ngay trong xã mình
Đào Thị Bé:
Sợ chứ, sợ thì đuổi đi thì không có chỗ ở,
làm ăn đang ngon lành rồi đi thì không biết
làm ăn gì đây nè.
Theo dự án xây dựng
nhà máy điện hạt nhân Ninh thuận được quốc
hội Việ Nam phê duyệt tại kỳ họp lần thứ 6
vào năm 2009, đây sẽ là dự án đầu tư lớn
nhất tại Việ Nam với tổng số vốn lên đến 11
tỷ đô la. Địa điểm xây dựng nhà máy số một
được xác định là tại thôn Vĩnh Trường, xã
Phương Dinh, huyện Thuận Hải, nhà máy số 2
sẽ được xây ở thôn Thái An, xã Vĩnh Hải,
huyện Ninh Hải. Tổng diện tích để xây dựng
mỗi nhà máy điện khoảng 800 ha, trong đó
diện tích đất liền khu vực sát biển là
300 ha.
Quy định về an toàn
hạt nhân khi xây dựng nhà máy điện hạt nhân
ghi rõ trong bán kính 1 km tính từ trung tâm
nhà máy sẽ không có hộ dân, không có sinh
hoạt trồng trọt. Từ mốc 1 km đến thêm 500 m,
người dân được sản xuất nhưng không
khuyến khích ở lại.
Theo kế hoạch, tại
thôn Vĩnh Trường sẽ có 156 hộ dân tương
đương hơn 600 người nằm trong vùng phải di
dời. Còn ở thôn Thái An, số hộ bị di dời là
611 hộ tương đương 2,000 người.
Trong suốt thời gian
vài tháng qua, chính quyền địa phương đã
thông tin đến cho người dân về việc nhà máy
điện hạt nhân sẽ xây dựng ở đâu. Tuy nhiên
vẫn có những người dân còn chưa biết chính
xác liệu họ có phải di dời hay không. Như
bản thân chị Đào Thị Bé, người có căn nhà
cách nhà máy trong tương lai khoảng 3 km nói
chị cũng không biết chính xác là gia đình
mình có phải chuyển đi chỗ khác hay không.
Chị Đào Thị Bé cho biết:
Đào Thị Bé:
Cái đó thì em chỉ nghe chứ còn chưa biết có
làm hay không nhưng nếu làm thì nghe nói ở
không được vì ở thì nó ảnh hưởng.
Lo lắng tương lai
Theo báo chí trong
nước, hầu hết những người thuộc khu vực di
dời ở thôn Vĩnh Trường đã đồng ý chuyển sang
địa điểm mới cách nơi ở cũ khoảng 10 km mặc
dù điều kiện đánh bắt hải sản ở đây không
bằng địa điểm đầu tiên. Người dân yêu cầu
nhà nước phải có đầu tư tương ứng với tầm
quan trọng của nhà máy điện hạt nhân.
Đa số người dân ở xã
Vĩnh Hải đều không muốn di dời bởi không chỉ
đó là nơi chôn rau cẳt rốn mà còn bởi tại
nơi ở hiện tại họ đã tạo dựng được cuộc sống
khá ổn định. Hầu như tất cả các hộ gia đình
ở đây đều trồng nho, hành và tỏi. Theo chị
Đào Thị Bé, gia đình chị có 4 sào trồng nho
và 1 sào trồng hành tỏi, mỗi năm gia đình
chị gồm 5 người có thu nhập từ 200 đến 300
triệu đồng. Cuộc sống tại nơi ở hiện tại là
rất tốt nhưng chị không chắc tại nơi định cư
mới chị có thể tiếp tục duy trì được cuộc
sống tương đương như hiện tại hay không
Ông Ngô Khắc Liên,
một người dân khác cũng tại xã Vĩnh Hải cho
biết:
Ngô Khắc Liên:
Riêng tôi thì tôi không muốn rời nơi chôn
rau cắt rốn của tôi đâu. Tại vì ở đây làm ăn
được, ngon hơn tất cả các chỗ huyện khác.
Ông Liên cho biết
người dân nơi đây đã nhiều lần phải di dời
hết do chiến tranh thì giờ lại đến dự án
điện hạt nhân. Mọi người chỉ muốn được an cư
lạc nghiệp:
Ngô Khắc Liên: Bà con nhân dân
chắc không thể nào rời quê hương đất tổ mà
đi vì chỗ tôi ở xã này đã di dân biết lần
rồi. Hồi chiến tranh kia cũng đi biết bao
lần rồi quay về. Giờ lại tới nhà máy hạt
nhân phải đuổi đi tiếp.
Ông Nguyễn Văn Lâm,
phó chủ tịch Ủy ban nhân dân xã Vĩnh Hải cho
biết tỉnh định bố trí nơi ở mới cho những hộ
bị di dời cách nơi cũ 8 km là ơi đất đai cằn
cỗi không thích hợp cho việc trồng nho của
bà con và cũng xa biển.
Bà con nông dân xã
Vĩnh Hải yêu cầu được di dời về vị trí Hòn
Một cách địa điểm cũ khoảng 1 km vì nơi đây
thuận lợi cho đánh bắt hải sản và có đất
liền kề phù hợp với việc trồng nho của bà
con.
Nhưng đến giờ nhiều
người dân trong xã vẫn không rõ là bao giờ
sẽ phải di dời và nhà nước sẽ có chính sách
đền bù thích đáng ra sao. Ông Ngô Khắc Liên
nói tiếp:
Ngô Khắc Liên:
Cái chuyện chuyển bà con đi và chuyện đền bù
thì chưa nói gì cả. Tôi mong muốn nhà nước
phải quan tâm đến đời sống gia đình tôi và
nói chung là tất cả bà con trong xã Vĩnh
Hải. Đưa tiền là thứ nhất, thứ hai là tạo
công ăn việc làm cho chúng tôi.
Trả lời báo Tuổi trẻ,
ông Đỗ Hữu Nghị, phó chủ tịch ủy ban nhân
dân tỉnh Ninh Thuận cho biết tỉnh không chọn
vị trí Hòn Một như yêu cầu của dân vì khu
vực này quá hẹp, chỉ khoảng 20 ha cho hơn
600 hộ dân. Mặt khác khu vực này có thể bị
ảnh hưởng nặng của tình trạng biến đổi khí
hậu do gần biển. Một lý do nữa mà ông Đỗ Hữu
Nghị nêu ra là tỉnh đã có một dự án đầu tư
của Pháp vào khu vực Hòn Một để nghiên cứu
chuyển giao giống, phương pháp trồng nho đã
được cấp giấy chứng nhận đầu tư.
Tuy nhiên, ông Nghị
cũng khẳng định với báo Tuổi trẻ là mọi địa
điểm sẽ chỉ được chọn khi có sự đồng thuận
đa số của nhân dân. Quan điểm của tỉnh là
không bắt dân phá nhà di chuyển ngay mà vừa
tái định cư, vừa cho dân sinh sống tại địa
điểm cũ để tham gia dịch vụ phục vụ, khoảng
6,000 công nhân sẽ tham gia xây dựng nhà máy
điện hạt nhân trong tương lai.
Ảnh hưởng phóng
xạ?
Một vấn đề khác nữa
cũng khiến bà con xã Vĩnh Hải lo lắng đó là
an toàn phóng xạ của nhà máy hạt nhân. Ông
Ngô Khắc Liên nói:
Ngô Khắc Liên:
Sợ chứ, nó ảnh hưởng chất phóng xạ rất độc.
Phải có biện pháp bảo vệ nhưng một khi nhà
máy hạt nhân nó rò rỉ ra thì đâu có lường
trước được.
Lo lắng này trước đó
cũng đã được một số nhà khoa học trong và
ngoài nước lên tiếng bởi trình độ phát triển
khoa học kỹ thuật của Việt Nam và việc thiếu
các quy định pháp luật có liên quan. Giáo sư
Phạm Duy Hiển, nguyên viện phó viện năng
lượng nguyên tử quốc gia cho biết:
Phạm Duy Hiển:
Tất cả những sự cố điện hạt nhân là cái mà
mọi người đều biết là phải cố tránh không
xảy ra, cái đó là vấn đề quan trọng. Và cái
này đòi hỏi người hiểu biết. Đội ngũ vừa có
hiểu biết, vừa đạo đức nghề nghiệp, chủ yếu
là kỷ luật nghề nghiệp nghiêm minh. Mà cái
kỷ luật ấy ở Việ Nam thì thường khó có thể
đảm bảo được. Và hệ thống quản lý mà hệ
thống đó dựa trên một cơ sở pháp lý, các
pháp quy và các tiêu chuển và các cái đó đều
phải tôn trọng. Nói chung là cả một hệ thống
đó phải đầy đủ. Thì cái quan ngại hiện nay
là ta chưa có đầy đủ cái đó.
Khi được hỏi về sự
lựa chọn giữa an toàn cho gia đình và nơi ở
để đảm bảo có công ăn việc làm ổn định, chị
Đào Thị Bé tỏ ra băn khoăn không rõ sẽ chọn
gì. Chị nói chị sẵn sàng đi ra Hòn Một dù có
bị thiệt đi vài sào đất nhưng vẫn còn được
trồng nho còn nếu phải đi chỗ khác thì làm
sao mà lo cho gia đình. Còn ông Ngô Khắc
Liên thì nói ông sợ thì có sợ nhưng ông và
nhiều bà con khác nhất định sẽ không chuyển
đi để đổi chỗ cho nhà máy nếu không được
chuyển ra Hòn Một.
Trong khi đó ông phó
chủ tịch ủy ban nhân dân tỉnh Ninh thuận cho
biết đến tháng 10 năm 2010 sẽ phải bố trí
xong nơi tái định cư cho dân và sang năm
2011 sẽ phải chọn xong nhà thầu xây khu tái
định cư để chính thức khởi công xây dựng nhà
máy vào năm 2014. Xem chừng câu chuyện di
dời dân của nhà máy điện hạt nhân đầu tiên
của Việ Nam vẫn còn nhiều điều phải bàn.