Theo báo cáo đầu tư dự
án điện hạt nhân Ninh thuận trình ra quốc
hội xem xét lần này thì từ năm 2020 đến 2022
Việt Nam sẽ có 4 lò phản ứng với công suất
4,000 MW. Cũng theo báo cáo đầu tư này thì
đến năm 2025 Việt nam sẽ có thêm 4 lò nữa,
nâng tổng công suất lên 8,000 MW.
Liệu Việt Nam đã thực
sự cần nhà máy điện hay chưa? Việt Nam có
cân nhắc đến các vấn đề về sự cố có thể xảy
ra với lò phản ứng đến mức độ nào? Mốc thời
gian mà Việt Nam đặt ra như vậy có khả thi
hay không?
Việt Hà có bài phỏng
vấn Giáo Sư Phạm Duy Hiển, nguyên viện phó
viện Năng lượng nguyên tử quốc gia, viện
trưởng viện Nghiên cứu hạt nhân Đà lạt và
hiện là Chủ tịch hội đồng khoa học cục Kiểm
soát và an toàn bức xạ, hạt nhân.
Nhu cầu
Trước hết, trả lời
câu hỏi Việt Nam đã thực sự cần điện hạt
nhân hay chưa, ông cho biết như sau:
GS Phạm Duy Hiển:
Theo tôi thì Việt Nam bây giờ đang phát
triển kinh tế mạnh và dĩ nhiên là có nhu cầu
phát triển điện năng rất mạnh. Tuy nhiên sử
dụng điện ở Việt Nam là tương đối lãng phí
nhiều so với các nước trên thế giới và các
nước trong vùng.
Gia tăng về điện năng
hàng năm cũng vào loại cao nhất trong vùng,
xong rồi cái hiệu quả mà sử dụng điện cũng
vào loại thấp nhất trong vùng. Cho nên
trước hết là phải giải bài toán ấy. Mà lãng
phí không phải là do tập đoàn quản lý điện.
Lãn phí là do nền kinh tế có vấn đề.
Quan điểm của tôi là
như vậy. Tuy nhiên giải quyết cái này thì
không thể nhanh được, phải có thời gian. Vì
vậy cho nên chắc chắn là năm 2020 và sau đấy
Việt Nam vẫn cần phải giải quyết vấn đề điện
năng bằng cách xem xét ứng dụng hạt nhân, vì
than Việt nam cũng không có nhiều mà cái này
nó gây hiệu ứng nhà kính và ô nhiễm môi
trường.
Còn thuỷ điện, bây
giờ chắc là cũng gần hết. Mà nhất là thời
gian gần đây ta thấy là thuỷ điện nó cũng
gây ra lũ lụt, chết chóc, ngập lụt, vân vân,
các năng lượng tái tạo khác đáng lý phải
phát triển mạnh lên nhưng mà nói chung là
còn đắt nên các cơ quan đầu tư ở Việt nam
cũng chưa thật là mặn mà lắm. cho nên có lẽ
là điện hạt nhân là cần thiết sau 2020, thì
tôi thấy cái mục tiêu đó đặt ra thì cũng là
hợp lý. Vấn đề nó khả thi đến mức nào thì là
câu chuyện khác.
Việt Hà:
Thưa giáo sư, ông nói vấn đề khả thi là một
câu chuyện khác, vậy xin ông giải thích cụ
thể điều này?
GS Phạm Duy Hiển:
Mức độ khả thi là đặt mốc 2020 thì không cao
lắm, là bởi vì Việt Nam chưa hội đủ nhiều
điều kiện để có thể làm cấp tập từ nay đến
năm 2020, thì nó có điện hạt nhân. Nhất là
đây là nhà máy đầu tiên, Việt Nam lại chưa
có kinh nghiệp, cơ sở hạ tầng chưa đầy đủ,
cho nên là phải quyết tâm lắm thì mới có thể
làm được và làm như thế thì phải rất thận
trọng.
Do đó cho nên tôi cứ
nghĩ là cứ đặt mốc như thế nhưng đừng đặt ra
cái chuyện là quyết liệt là năm 2020 phải có
điện hạt nhân rồi thì làm bằng mọi giá. Do
đó cho nên phải có đủ thời gian để có thể
nói rằng là cả hệ thống vận hành tốt. Mà
nhất là đội ngũ nhân lực, đội ngũ chuyên gia
không có đầy đủ, và muốn làm chủ được công
nghệ đến mức nào đấy, tức là không quá phụ
thuộc vào người nước ngoài, thì dĩ nhiên tất
cả những cái đó đòi hỏi thời gian.
Và bây giờ mà quốc
hội thông qua thì có thể làm thí điểm. Có lẽ
là phải có một cách làm thế nào đấy để bảo
đảm cái điện hạt nhân không gây ra những
chuyện lo ngại cho dân chúng, và cũng không
để lại những hậu quả không mong muốn.
Thực tế cho thấy một
nước phát triển như Phần lan, xây có một lò
thôi, rất tiên tiến, mà nó trễ tiến độ 3
năm, như thế là nhiều lắm. Do đó một lúc mà
mình xây nhiều lò tại Việt nam là không khả
thi. Tôi cho rằng muốn khả thi thì nên bắt
đầu từ một lò, rồi sau đó lò tiếp theo nhưng
mà trong một giai đoạn dài, làm thế nào để
từ lò thứ nhất sang lò thứ hai thì Việt Nam
trưởng thành lên rất nhiều mặt, thứ nhất là
nhân lực trình độ cao có nhiều hơn, rồi thì
Việt Nam tham gia vào quá trình đó nhiều
hơn, rồi học tập làm thế nào để có cơ sở hạ
tầng pháp lý, quy phạm đầy đủ hơn, và những
cái đó cần thời gian để thử thách.
Vì thế cho nên nó
không khả thi ở chỗ mốc thời điểm là 2020 là
hơi sớm. Không khả thi thứ hai là không thể
xây cấp tập một thời gian ngắn nhiều lò như
vậy được.
Những quan ngại
Việt Hà:
Thưa giáo sư, vấn đề quan ngại lớn nhất khi
xây dựng nhà máy điện hạt nhân ở Việt Nam là
gì, có phải do vấn đề về môi trường không?
GS Phạm Duy Hiển:
Cũng không hẳn như vậy, nếu nhà máy điện hạt
nhân vận hành bởi những người có trình độ
hiểu biết cao thì nó không thoát ra môi
trường nhiều những chất phóng xạ độc hại như
mọi người thường nghĩ đâu. Nhưng mà trừ
trường hợp xảy ra sự cố.
Nhưng trường hợp xảy
ra sự cố thì loại lò thế hệ thứ 3 trở lên
thì người ta cũng hạn chế nhiều khả năng
thoát ra môi trường bên ngoài. Nhưng có rất
nhiều sự cố khác thoát ra ở phạm vi hẹp thì
cũng có không loại trừ khả năng ấy. Giả sử
lò bị tai nạn phóng xạ chẳng hạn dẫn đến
hàng chục người bị chiếu xạ rồi vào bệnh
viên, vân vân, thì chỉ có vậy thôi thì cũng
gây hậu quả nặng nề về mặt tâm lý.
Cho nên nói chung,
nói về môi trường không thôi thì cũng không
đúng mà là tất cả những sự cố điện hạt nhân
là cái mọi người đều biết là phải cố tránh
để nó không xảy ra, cái đó là cái vấn đề
quan trọng. Và cái này đòi hỏi người hiểu
biết. Đội ngũ rất hiểu biết thì mới quản lý
được nó tốt. Đội ngũ vừa có hiểu biết, vừa
đạo đức nghề nghiệp, chủ yếu là kỷ luật nghề
nghiệp nghiêm minh.
Mà cái kỷ luật ấy ở
Việt Nam thì thường là khó có thể bảo đảm
được. Và hệ thống quản lý mà hệ thống đó dựa
trên một cơ sở hạ tầng pháp lý, các pháp quy
và các tiêu chuẩn và các cái đó đều phải
được tôn trọng.
Việt Hà:
Thưa ông, chính phủ Việt Nam có hỏi ý kiến
các nhà khoa học, các chuyên gia như ông về
vấn đề này hay không trước khi họ đưa dự án
trình quốc hội? chẳng hạn như tổ chức hội
thảo chẳng hạn?
GS Phạm Duy Hiển:
Hội thảo thì nhiều nhưng người nước ngoài
đến rồi họ tuyên truyền chuyện của họ, còn
việc đưa ra quyết định thế nào, đưa ra chính
phủ, đưa ra quốc hội, trong bản mới chưa có
thể hiện ý kiến, không có nhiều mà chỉ có
một số nhà khoa học nói về những cái ý như
tôi vừa nói thì chưa thể hiện được.
Trong cái báo cáo gửi
lên quốc hội thì họ vẫn xin làm trước 4 lò
từ năm 2020 đến 2022, đấy là xin quốc hội.
Còn trong báo cáo đầu tư thì họ nói là từ
2023 đến 2025 thì họ làm tiếp 4 lò nữa như
vậy là những ý kiến mình phản ảnh mấy
lần nói là phải làm thận trọng thì không
được đưa vào đó, nhưng mà mấy ngày hôm nay
có một số ý kiến đưa ra thì thấy có một số
đại biểu người ta cũng nhắc nhiều đến việc
thận trọng theo chiều hướng chúng tôi vẫn
nói vì vậy ta phải chờ xem quốc hội biểu
quyết thế nào về chuyện này.
Vai trò phản biện?
Việt Hà:
Thưa giáo sư, dự án Bô xít trước đây ở Tây
nguyên cũng có nhiều góp ý của các nhà khoa
học với chính phủ nhưng cuối cùng chính phủ
vẫn cho tiến hành dự án này và nói rằng đó
là chủ trương lớn của Đáng và chính phủ. Vậy
ông có lo ngại rằng dự án điện hạt nhân cũng
sẽ bị đối xử tương tự như vậy không?
GS Phạm Duy Hiển:
Những nhà khoa học như chúng tôi là đã lâu
năm trong nghề này, mặc dù chúng tôi biết
đôi khi nói thì cũng không thích, nhưng mà
vì sự nghiệp chung thì chúng tôi vẫn phải
nói còn nghe đến mức nào thì ta phải xem.
Tôi không dám khẳng
định nhà nước có nghe hay không nghe, nhưng
mà dĩ nhiên bên nhà đầu tư là bộ công thương
thì họ phải có những cái ý đồ tính toán của
họ còn cuối cùng quốc hội quyết thế nào thì
đấy là trọng trách của quốc hội.
Bây giờ tôi chưa dám
khẳng định thế nào. chỉ biết là mình có hiểu
biết và kinh nghiệm trong chuyện này thì hôm
nay cũng muốn góp tiếng nói như vậy, còn nếu
không được thì cũng chịu thôi chứ làm sao
được. Tôi tin, mới bắt đầu thôi mà nên tôi
tin là dần dần nhiều người sẽ nghe ra.
Việt Hà: Xin cảm ơn giáo sư đã
dành cho đài chúng tôi buổi phỏng vấn này.