Nguồn: Blog DongSongXanh
25-5-09Lãnh đạo nước ngoài
và các chuyến công du Việt Nam
hay là sự
nhượng bộ yếu thế của phía chủ nhà đối với phía Trung Quốc
(Bài trước:
Lãnh đạo nhà nước và các
chuyến công du ngoại quốc)
Có lẽ lãnh đạo nước ngoài thăm Việt Nam ít chuyện
để kể hơn, bởi tính chuyên nghiệp cũng như sự chuẩn bị chu đáo ở
phía bạn. Chuyện tiếp đón không có gì nổi cộm, nếu có thì chỉ là
những câu chuyện hài hước hoặc vui vẻ mà thôi. Có chăng là người anh
em Trung Quốc môi hở răng lạnh với mấy bác lãnh đạo Đảng Cộng sản
nhà ta là hay có vấn đề. Dongsongxanh chỉ tạm kể câu chuyện gọi là
có tính kịch một chút chủ yếu tập trung xoay quanh chuyến thăm của
lãnh đạo Trung Quốc để mọi người cùng tỏ.
Lãnh đạo cấp cao nhà nước Trung Quốc thăm Việt Nam
thì khỏi cần nói mức độ lễ nghi thế nào rồi, điều đó là đương nhiên
như thể con đón cha. Dongsongxanh chỉ kể ở cấp thấp hơn một chút để
xem nó có phải vì thế mà giảm bớt đi không.
Người Việt Nam ta, nói đúng hơn là những người lãnh đạo giữ trọng
trách cấp cao không hiểu có phải là giống duy tình hay duy lý hay là
do yếu tố nào khác, phàm đã là nguyên tắc thì không được phép xâm
phạm. Thế nhưng đôi khi cái nguyên tắc ấy lại bị phá vỡ bởi những
điều tưởng chừng như không thể.
Xin kể câu chuyện này làm một ví dụ minh chứng.
Theo thông lệ luân phiên giữa các nước thành viên của Tổ chức…, năm
đó, phía chủ nhà Việt Nam đăng cai tổ chức hội nghị quốc tế thường
niên lớn, mời hàng chục quan chức cấp cao các nước tham dự. Hội nghị
được tổ chức tại 2 nơi là Hà Nội và tỉnh X. Tất nhiên phía Trung
Quốc cũng cử đoàn tham gia. Trưởng đoàn là một nhân vật vai vế trong
hàng ngũ lãnh đạo Trung Quốc, tuy cấp bậc chỉ là Ủy viên Trung ương
Đảng, nhưng thực tế có sức ảnh hưởng lớn, bởi ủy viên thì cũng có 5,
7 đường ủy viên.
Trước đó, phía Việt Nam và Đại sứ quán Trung Quốc đã có nhiều buổi
làm việc cụ thể, trực tiếp để đi đến thống nhất chương trình bố trí
đón tiếp cho đoàn trong thời gian tham gia hội nghị và thăm các địa
phương của Việt Nam.
Ngày đón đoàn, theo dự kiến 10h đêm máy bay hạ cánh sân bay Nội Bài.
Ban đón tiếp phía chủ nhà Việt Nam đã tới đó 2 trước tiếng, cùng với
sự có mặt của cán bộ Đại sứ quán Trung Quốc. Những tưởng mọi chuyện
đều tốt đẹp, chỉ đợi đoàn xuống máy bay đưa về khách sạn là kết thúc
nhiệm vụ. Thế nhưng vấn đề lại phát sinh ngay chính thời điểm này.
Trong lúc cán bộ phía Việt Nam và phía Trung Quốc gặp gỡ tại sân
bay, Tham tán chính trị Chu Văn Nhuệ của Đại sứ quán Trung Quốc
(hiện đã nghỉ hưu) có đến chào hỏi và trao đổi xã giao với cán bộ
ta. Những câu chuyện vãn vu vơ ngoài xã hội cũng chỉ nhằm để giết
thời gian chờ đợi, rồi cuối cùng đành quay lại công việc xoay quanh
việc tiếp đoàn và hỏi về việc bố trí cho ông Trưởng đoàn nghỉ tại
phòng nào ở khách sạn 5 sao Daewoo Hà Nội. Khi được thông báo Trưởng
đoàn sẽ nghỉ tại một phòng tiêu chuẩn Deluxe thì tay tham tán này đã
sa sầm mặt mày và bày tỏ sự tức giận. Mặc cho cán bộ phía Việt Nam
đã giải thích rõ tiêu chuẩn bố trí phòng ốc, phương tiện đi lại cho
đoàn đều căn cứ theo tiêu chuẩn cấp bậc tương ứng thể hiện rõ trong
qui định của Bộ Tài chính Việt Nam (trước đó phía Trung Quốc cũng đã
đồng ý với việc bố trí này).
Tuy nhiên, mặc kệ những lời giải thích thấu tình đạt lý này, tay
tham tán chính trị quyết không đồng ý và yêu cầu phải được đổi sang
tiêu chuẩn phòng Suite (phòng rất cao cấp). Tại thời điểm đó phòng
Deluxe có giá tiền là 1,8 triệu VND/đêm, phòng Suite có giá trên 2,5
triệu VND/đêm (nếu chuyển sang phòng này thì đã vi phạm qui định của
Bộ Tài chính). Cuộc nói chuyện càng lúc càng căng thẳng, thậm chí
tay tham tán không nghe bất cứ lời giải thích nào nữa, mặt mày đỏ
tía tai như muốn nuốt sống cán bộ ta. Một mực khăng khăng đòi phải
đổi sang căn phòng trên với lý do Trưởng đoàn Trung Quốc mặc dù chỉ
là Ủy viên Trung ương, nhưng cấp bậc tương đương với Phó Thủ tướng.
Tình thế phát sinh bất ngờ buộc cán bộ phía Việt Nam phải gọi điện
gấp về xin ý kiến lãnh đạo cấp trên, bởi nếu cứ tiếp tục thế này sẽ
gây ra những xung đột ngoại giao không cần thiết.
Cuối cùng lãnh đạo Việt Nam cũng đành phải chiều ý
phía Đại sứ quán Trung Quốc, chấp nhận chuyển đổi sang phòng Suite
cho yên chuyện.
Thế nhưng tình trạng cháy phòng khách sạn tại Việt Nam, đặc biệt là
tại các khách sạn 5 sao rất hay xảy ra, và hôm đó cũng vậy. Mọi thỏa
thuận với khách sạn đã lên kế hoạch từ trước, các phòng Suite cũng
đều đã có khách ở, giờ không lẽ lại đuổi khách ra khỏi phòng giữa
đêm khuya để giành cho ông kia sao được. Vậy là sau khi cố gắng
thương lượng với phía khách sạn Daewoo, đành hứa với phía Trung Quốc
sẽ đổi cho phòng khác ngay ngày hôm sau. Thế mới được yên thân với
ông bạn vàng của đảng ta.
Sáng hôm sau, theo kế hoạch phía Việt Nam tới khách sạn để đổi phòng
cho Trưởng đoàn và đón đoàn đi làm việc, và ngày hôm đó cũng lại
tiếp tục những diễn biến bất ngờ. Vẫn lại là phía Đại sứ quán Trung
Quốc và tham tán Chu Văn Nhuệ. Lần này vấn đề phát sinh không phải
là phòng ốc nữa mà là chuyện lực lượng bảo vệ an ninh và xe cảnh sát
dẫn đường. Vẫn biết rằng với Việt Nam thì Trung Quốc luôn được nâng
cấp lễ tân đón tiếp, và đoàn này cũng không nằm ngoại lệ khi bố trí
2 sĩ quan an ninh tiếp cận bảo vệ. Thế nhưng phía Trung Quốc chưa
vừa ý, bởi cho rằng ngoài hai sĩ quan tiếp cận này còn cần một đội
ngũ an ninh bảo vệ 24/24 tại phía ngoài phòng Trưởng đoàn tại khách
sạn. Ngoài ra, đối với đội xe cảnh sát dẫn đoàn ban đầu, còn phải bố
trí thêm 1 ô tô cảnh sát hộ tống và xe máy cảnh sát giao thông bảo
vệ khóa đuôi. Đây quả là những yêu cầu vô lý và quá đáng, bởi xét
theo tiêu chuẩn cấp bậc, cũng như đã ưu tiên nâng cấp lễ tân thì
những yêu cầu tiếp theo đã vượt khung rất nhiều.
Cán bộ đoàn đã phải trình bày lý do với lãnh đạo cấp Vụ để xin ý
kiến. Cũng bởi liên quan tới bên công an, không thuộc đơn vị cùng
ngành thế nên lãnh đạo cấp Vụ cũng đã phải tiếp tục xin phép cấp cao
hơn và trực tiếp gọi điện cho thứ trưởng Bộ công an Nguyễn Khánh
Toàn để xin ý kiến do tình thế đã rất gấp gáp. Và cuối cùng thì yêu
cầu phi lý tiếp tục được Bộ Công an đáp ứng để làm vui lòng phía
Trung Quốc.
Những tưởng mọi việc đã xong xuôi, thế nhưng vẫn lại những đòi hỏi
nối tiếp đòi hỏi tưởng như không bao giờ hết. Ấy là chuyện xe ô tô
cho Trưởng đoàn. Phía Việt Nam với sự nâng cấp nghi lễ đón tiếp đã
bố trí một chiếc SsanYong Chairman 3 khoang sang trọng dành cho
Trưởng đoàn (đây là chiếc xe nhập khẩu xịn nhất của Hàn Quốc), thế
nhưng sau 2 hôm sử dụng thì phía Trung Quốc đã yêu cầu đổi sang xe
khác với lý do khá hợp lý là giảm xóc xe… cứng, ngồi không thoải
mái. Quá tam ba bận, và lần này cũng không khác hơn, một chiếc
Mercedes 3 khoang từ Hà Nội điều xuống tỉnh X đã được thay thế để
ngài Trưởng đoàn ngự cho êm ái. Đây là những đòi hỏi khá quá đáng và
nổi bật, còn những yêu cầu nhỏ khác thì không kể hết, chỉ biết rằng
một cán bộ Việt Nam có trách nhiệm tháp tùng đoàn với chiếc điện
thoại sạc đầy pin kèm 1 pin phụ trong chưa đến 1 ngày đã dùng hết
sạch chỉ để đón nghe các cuộc gọi từ phía Đại sứ quán Trung Quốc về
những yêu cầu và kiến nghị của họ.
Quả đúng là phục vụ Trung Quốc không khác gì, thậm chí hơn cả phục
vụ cha mẹ mình.
Còn những cuộc hội kiến, chào xã giao với các vị lãnh đạo nhà ta thì
như nói trước đây, cứ học thuộc lòng 16 chữ và tinh thần 4 tốt là
khiến thiên triều hài lòng thôi.
Nói qua đôi lời về Đại sứ quán Trung Quốc hiện nay, nói thẳng ra
rằng đây chính là một ổ tình báo chiến lược của nhà nước Trung Quốc.
Ngoài chức năng chính là cơ quan đại diện ngoại giao, nó có nhiệm vụ
thu thập thông tin mọi mặt xã hội Việt Nam, đồng thời đánh giá mức
độ suy nghĩ, biến động tình cảm, sự giao động ý chí của lãnh đạo nhà
nước Việt Nam để kịp thời thông báo các động thái này cho phía lãnh
đạo Trung Quốc nhằm điều chỉnh đối sách và cách hành xử. Bởi vậy,
sau mỗi một sự kiện, mỗi một động thái nhỏ từ phía Việt Nam thì y
như rằng chúng ta đều thấy một sự phủ dụ, đe dọa hoặc uy hiếp nào đó
tương ứng từ phía Trung Quốc.
Với những nhiệm vụ lớn như vậy thì ở Đại sứ quán này tập trung toàn
những nhân vật giỏi giang. Đại sứ Hồ Càn Văn, người thay ông Tề Kiến
Quốc trong nhiệm kỳ trước là một người rất giỏi tiếng Việt. Hồ Càn
Văn trước đây khi chưa làm Đại sứ tại Việt Nam là người theo đuổi
chính sách cứng rắn đối với nước ta, tuy nhiên thái độ đó được thay
đổi bằng kiểu mềm mỏng hơn để phù hợp với chính sách ngoại giao vừa
ngầm đe dọa vừa phủ dụ hiện nay. Hồ Càn Văn mỗi khi dùng tiệc với
lãnh đạo nhà nước Việt Nam thì thường không cần sử dụng phiên dịch,
trực tiếp trao đổi, đặc biệt để thể hiện tình “đoàn kết” và lấy lòng
lãnh đạo Việt Nam thì rất hay hát bài Quảng Bình quê ta ơi trong các
buổi tiệc. Nếu ai chưa từng một lần tiếp xúc khi nghe thì rất dễ
tưởng lầm đó là một ca sĩ ưu tú nào đó.

Từ trái sang phải: Người đứng ngoài
cùng là Tham tán chính trị mới thay thế
Chu Văn Nhuệ, người đứng thứ 3, nguyên Đại sứ Hồ Càn Văn.
Bí thư thứ nhất Chu Đồng, sinh năm 1968, khóa
trước làm bí thư tại Canada, tiếng Việt cũng vô cùng xuất sắc. Lấy
vợ đã nhiều năm nhưng nhất quyết chưa chịu sinh con, đợi tới kết
thúc kỳ công tại Việt Nam mới thực hiện kế hoạch này. Vẻ ngoài hiền
lành, chất phác nhưng kỳ thực đầy mưu mẹo và bản lĩnh, qua nhiều
cuộc làm việc với phía Việt Nam đã thể hiện điều này. Hỏi chuyện cho
biết vì tính chất công việc bận rộn tại Việt Nam nên chưa có điều
kiện và phải tạm gác kế hoạch này lại. Thế mới rõ người Trung Quốc
quả có rất nhiều việc “phải làm” tại Việt Nam.

Từ phải sang trái: đứng ngoài cùng là Bí thư thứ nhất Chu Đồng.
Các bí thứ 2 như Trần Hồng, Lưu Chí,
Lộ Lỗi tuổi đời chưa tới 30 nhưng cũng cực giỏi, nếu ta gặp gỡ nói
chuyện thì sẽ không phân biệt được họ là người nước ngoài, hay đám
nhân viên cấp thấp hơn ở phòng visa…thì khả năng tư duy, năng lực
làm việc của đội ngũ này rất đáng khâm phục. Quả không hổ danh nước
lớn.
Một số Đại sứ quán Việt Nam trên thế giới mà Dongsongxanh có dịp
tiếp xúc thì chưa thấy có đội ngũ nào so được trên các phương diện
với Đại sứ quán Trung Quốc, đặc biệt là về phương diện con người. Đa
phần cán bộ, nhân viên làm việc trong Đại sứ quán Việt Nam chỉ quan
tâm tới cuộc sống cá nhân mà không chú trọng tới mục tiêu lớn hơn.
Nhưng kể cũng phải vì họ cũng chán cái chế độ này lắm rồi, có cống
hiến nữa thì cũng chỉ bảo vệ cho chế độ mục nát này kéo dài thêm mà
thôi. Vậy thì bắt họ cống hiến thì cũng vì cái gì?
Thế nhưng nhìn vào tình cảnh đất nước ngày càng tụt hậu, thua kém so
với thế giới mà lòng không khỏi cám cảnh và lo lắng. Nếu tình trạng
này cứ tiếp tục thì có lẽ sẽ nguy mất.
http://blog.360.yahoo.com/blog-E3O5ezo8eqhJy1OJkhW0qjAxaCb4tHLU2Zo-?cq=1&p=662
|