Đại hội đảng CSVN diễn ra 5 năm một lần,
quyết định tất cả mọi đường lối, chính sách
cũng như thành phần lãnh đạo đất nước.
Nhiều người cho rằng,
báo cáo chính trị tại Hội nghị đã không đánh
giá đúng thực tế và hướng phát triển của
Việt Nam. Những ý kiến đó ra sao? Việt Hùng
của Ban Việt Ngữ Đài Á Châu Tự Do có bài ghi
nhận.
Khủng
hoảng toàn diện?
Đưa ra lời bàn ngay
sau kết thúc Hội nghị Trung ương 11, ông Lê
Hồng Hà, một nhà quan sát chính trị về nội
tình đảng CSVN từ Hà Nội cho rằng, Hội nghị
Trung ương đánh giá tình hình không đúng.
Câu hỏi đặt ra, chưa đúng, không đúng dựa
trên những điểm nào? Ông Lê Hồng Hà đưa ra
nhận định.
Ông Lê Hồng Hà:
Tôi thấy Hội nghị Trung ương đánh giá tình
hình không rõ, hay nói cách khác là không
đúng. Đất nước Việt Nam hiện nay đang ở
trong một cuộc khủng hoảng Kinh tế - Xã hội
– Tư tưởng – Văn hóa – Chính trị toàn diện
chứ không phải như các ông lãnh đạo lâu nay
vẫn nói chỉ thừa nhận “hình như" tình hình
Việt Nam chỉ có một chút suy thoái kinh tế
trong khủng hoảng tài chính chung của thế
giới.
Về vấn đề suy thoái
kinh tế thì rõ rồi, xã hội hiện nay có nhiều
băng hoại, phạm pháp tăng, xã hội xuống cấp
cho nên ông công an có điều kiện phá án rồi
được khen thưởng, tuyên dương. Những người
quan tâm đến tình hình đất nước nhìn thấy
vấn đề, người ta ngao ngán và lo sợ.
Giáo dục thì khủng
hoảng đằng giáo dục, những phát biểu của GS
Hoàng Tụy, GS Chu Hảo thì thấy giáo dục đang
khủng hoảng rất dữ. Tham nhũng hiện rất
mạnh, lan tràn cho dù hết nghị quyết này
nghị quyết khác nhưng tham nhũng vẫn phát
triển. Vụ án Huỳnh Ngọc Sỹ là một trò cười
trong thiên hạ.
Về mặt chính trị,
chưa bao giờ có tình trạng chủ trương của
đảng và nhà nước đưa ra mà tầng lớp nhân dân
phản ứng mạnh và dai dẳng như vụ Bauxit vừa
rồi. Phải nói về chính trị chưa hề bao giờ
có tình trạng mà chủ trương nói của đảng,
thực hiện nghị quyết của đại hội đảng mà
quần chúng nhân dân phản ứng như thế.
Cho nên trạng thái xã
hội hiện nay theo tôi suy nghĩ phải nhận
định Việt Nam đang ở trong một cuộc khủng
hoảng toàn diện về Kinh tế - Chính trị - Tư
tưởng – Văn hóa – Xã hội, chứ không thể nói
như mấy ông ấy là đang “phơi phới” đi lên,
không có đâu!
Điểm đáng nói cuộc
khủng hoảng toàn diện ấy lại diễn ra trong
thời điểm đất nước Việt Nam này đứng trước
nguy cơ bị Bắc thuộc, lệ thuộc vào Trung
Quốc.
Trong khi Trung Quốc
có rất nhiều những hoạt động bành trướng,
xâm lấn nơi này nơi khác, rồi phân chia Vịnh
Bắc bộ, lấn chiếm ở biên giới, thành lập
Huyện Tam Sa, rồi biển đông họ xử sự như thế
thì phải nói thái độ của Trung Quốc rất
“ngông nghêng và trắng trợn” trong khi
thái độ của các cơ quan lãnh đạo Việt Nam
thì bạc nhược, khuất phục.
Điểm này có thể nói
tầng lớp nhân dân Việt Nam rất tức tối và lo
lắng…
Phương
thức giải quyết
Tính cho tới thời
điểm này, bản Dự thảo Báo cáo chính trị
cho Đại Hội 11 sẽ diễn ra vào năm tới 2010
dù chưa công bố, nhưng theo ý kiến của một
số nhân vật theo dõi tình hình chính trị
trong nước sẽ được đưa ra bàn tiếp tại Hội
nghị Trung ương 12 dự tính nhóm họp vào đầu
năm tới 2010.
Trở lại vấn đề, nếu
đã nói khủng hoảng chính trị thì phải có
hướng giải quyết. Cách giải quyết ở Việt Nam
thì thường không như những quốc gia khác
trên thế giới. So sánh phương thức giải
quyết của Việt Nam khác với những quốc gia
khác, ông Lê Hồng Hà cho rằng:
Ông Lê Hồng Hà:
Đã là khủng hoảng thì phải tìm cách giải
quyết. Thông thường ở những quốc gia khác,
khi khủng hoảng thì họ dùng cách “đảo chính”
tổ chức biểu tình, hay “lật đổ” chính quyền
đương thời để tiến lên. Đấy là cách thông
thường diễn ra mỗi khi có khủng hoảng…,
nhưng ở Việt Nam thì hoàn toàn khác. Theo
tôi suy nghĩ, tôi tạm phân biệt làm hai thời
kỳ:
- Thời kỳ từ 1940 –
1975.
- Thời kỳ từ 1975 – cho đến nay.
Thời kỳ từ 1940 –
1975 Việt Nam đã giải quyết những vấn đề
bằng khởi nghĩa, bằng cách mạng, bằng kháng
chiến, bằng bạo lực để giải quyết vấn đề.
Thời kỳ từ 1975 trở
lại đây thì lại “khủng hoảng - đổi mới –
phát triển” rồi lại “tái khủng hoảng – tái
đổi mới – tái phát triển”.
Tôi nói như thế nghĩa
là, từ năm 1975 cho đến nay, trong xã hội
Việt Nam vận động trong một cuộc đấu tranh
đổi mới liên tục. Trước kia đảng CSVN thi
hành nghị quyết đại hội IV đưa đất nước Việt
Nam vào con đường thời kỳ quá độ xây dựng
chủ nghĩa xã hội. Hợp tác hóa nông nghiệp,
cải tạo công thương nghiệp, thiết lập kinh
tế kế hoạch hóa tập trung trong phạm
vi cả nước lập chuyên chính vô sản thì các
tầng lớp nhân dân tùy theo vị trí đã
tiến hành đấu tranh.
Thế rồi trong khi Ban
chấp hành Trung ương tiến hành cải tạo xã
hội chủ nghĩa, xóa bỏ giai cấp tư sản. Ông
Đỗ Mười lúc bấy giờ vào miền Nam làm hung
hăng lắm, nhưng thực tế ra nhân dân người ta
vẫn tiến hành kinh doanh cá thể.
Một bên đảng cộng sản
chủ trương kế hoạch hóa tập trung thế nhưng
đời sống xã hội buộc đảng phải chấp nhận cơ
chế thị trường cho nên phải chuyển sang cơ
chế thị trường. Rồi mấy ông lãnh đạo muốn
oai hùng nói “cơ chế thị trường định hướng
xã hội chủ nghĩa” đấy là nói thêm thôi chứ
hiện nay nền kinh tế không còn là xã hội chủ
nghĩa như đảng muốn nữa rồi.
Nội bộ Đảng…
Câu hỏi đặt ra, hướng
đấu tranh hiện nay đã và đang phát
xuất từ xã hội, từ nội tình đảng như thế nào
trong thời điểm Trung ương đảng CSVN đang
soạn thảo Dự thảo cương lĩnh, văn kiện trình
Đại hội XI. Ông Lê Hồng Hà, tiếng nói của
một xu hướng chính trị từ Hà Nội đưa ra lời
bàn.
Ông Lê Hồng Hà:
Cuộc đấu tranh đổi mới hiện nay nhằm đạt đến
hai mục tiêu tổng quát.
- Mục tiêu thứ nhất
đấu tranh đòi Trung ương thôi đặt vấn đề
nước Việt Nam đi vào thời kỳ quá độ xây dựng
chủ nghĩa xã hội. Người ta muốn đề nghị đổi
hướng phát triển đi.
- Mục tiêu thứ hai,
chấm dứt thái độ bạc nhược, khuất phục Trung
Quốc. Phải hiên ngang lên để bảo vệ quyền
lợi, an ninh, lãnh thổ của Tổ Quốc. Không
thể để tình trạng bạc nhược như thế này
được.
Ý kiến của chúng tôi
là đổi tên nước lại đi, Năm 1976 các ông say
sưa với thắng lợi các ông đòi đổi tên Đảng
Lao Động Việt Nam thành Đảng CSVN. Bây giờ
xin trở lại Đảng Lao Động đi. Thời điểm đó
các ông say sưa đổi tên nước thành Cộng hòa
Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam nay xin đổi lại
tên cũ là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa lại đi.
Tức là đổi hướng phát
triển. Nếu không đổi hướng phát triển mà cứ
tiếp tục đưa đất nước Việt Nam vào thời kỳ
quá độ lên chủ nghĩa xã hội tức là đồng
nghĩa với việc tiếp tục đưa dân tộc Việt Nam
vào con đường sai lầm.
(Việt Hùng, Đài Á
Châu Tự Do)