Nguyên Tác:
China's Charter
08, New York Review of Books, January 15, 2009
Lời giời thiệu của Perry Link
(người dịch từ Hoa ngữ sang Anh ngữ):
Văn kiện dưới đây, gọi là
Hiến
chương 08 do hơn 300 công dân có tiếng tăm ở Trung Quốc ký,
được ấp ủ và viết ra với lòng khâm phục thực sự đối với những
người sáng lập ra bản Hiến chương 77 ở Tiệp Khắc, là nơi
mà vào năm 1977, hơn hai trăm nhà trí thức Tiệp Khắc đã lập ra
một tập hợp công khai, không chính thức gồm nhiều người có cùng
một ý chí, đoàn kết lại với nhau để tranh đấu cho nhân quyền và
dân quyền ở đất nước họ và trên khắp thế giới.
Hiến chương 08 không những chỉ kêu gọi cải tổ lại hệ thống chính
trị hiện thời ở Trung Quốc, mà còn kêu gọi chấm dứt một số nét
đặc trưng của chế độ, trong đó có quyền cai trị độc đảng, và
thay thế bằng một hệ thống đặt căn bản trên dân chủ nhân quyền.
Những công dân ký tên vào bản Hiến chương 08 bao gồm
những người trong chính quyền lẫn người dân, không chỉ có các
nhà bất đồng chính kiến nổi tiếng và giới trí thức khoa bảng, mà
có cả các cán bộ trung cấp và thành phần lãnh đạo ở nông thôn.
Họ chọn ngày 10 tháng 12, dịp kỷ niệm lần thứ 60 ngày công bố
bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, là ngày để họ bày tỏ các ý
kiến chính trị và phác thảo ra viễn kiến của họ về một nước
Trung Hoa dân chủ và hợp hiến. Họ dự kiến rằng Hiến chương 08 sẽ
được dùng như một bản thiết kế cho những thay đổi chính trị cơ
bản ở Trung Quốc trong nhiều năm sắp đến. Những người ký vào bản
Hiến chương sẽ tổ chức một nhóm không chính thức để mở về
số lượng thành viên nhưng đoàn kết bằng quyết tâm thúc đẩy dân
chủ hóa, bảo vệ nhân quyền tại Trung Quốc và bên ngoài biên giới
quốc gia này.
Hiến chương 08
零八宪章
(Linh Bát Hiến Chương)
I. LỜI NÓI ĐẦU
Một trăm năm đã trôi qua kể từ khi bản hiến pháp đầu tiên của Trung
Quốc được viết ra. Năm 2008 cũng đánh dấu dịp kỷ niệm lần thứ 60
ngày công bố bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, kỷ niệm lần thứ 13
ngày Bức tường Dân chủ ở Bắc Kinh bị biến mất, và kỷ niệm lần thứ 10
ngày Trung Quốc ký kết bản Công Ước Quốc Tế về Các Quyền Dân Sự và
Chính Trị. Chúng ta đang tiến đến dịp kỷ niệm lần thứ 20 cuộc Thảm
sát Thiên An Môn các học sinh xuống đường biểu tình ủng hộ cho dân
chủ. Người dân Trung Quốc, là những người đã cam chịu các thảm hoạ
về nhân quyền và vô số gian nan trong suốt những năm tháng này, bây
giờ gồm cả nhiều người đang nhìn thấy rõ rằng tự do, bình đẳng, và
nhân quyền là những giá trị phổ quát của nhân loại; và nền dân chủ
với một chính phủ hợp hiến là khuôn khổ cơ bản để bảo vệ những giá
trị này.
Bằng cách tách rời khỏi những gía trị này, việc tiến hành công cuộc
“hiện đại hoá” của chính phủ Trung Quốc đã chứng tỏ là một thảm bại.
Chính phủ Trung Quốc đã tước đoạt khỏi người dân quyền làm người của
họ, phá huỷ nhân cách, và làm hư hỏng mối quan hệ bình thường giữa
con người với nhau. Cho nên chúng ta phải lên tiếng hỏi: Ðất nước
Trung Quốc đang đi về đâu trong thế kỷ thứ 21? Có phải Trung Quốc sẽ
tiếp tục công cuộc “hiện đại hoá” dưới chế độ độc tài, hay sẽ đón
nhận những giá trị nhân bản phổ quát, tham gia vào cùng với dòng
chính của các quốc gia văn minh, và xây dựng một chế độ dân chủ?
Không thể nào tránh khỏi những câu hỏi này.
Những tác động mạnh mẽ của Tây phương đối với Trung Quốc trong thế
kỷ thứ 19 đã phơi bày trần trụi một hệ thống độc đoán suy tàn và
đánh dấu sự khởi đầu của điều thường được gọi là “những thay đổi vĩ
đại nhất trong hàng ngàn năm” cho Trung Quốc. Một “phong trào tự lực
cánh sinh” đã theo sau, nhưng đơn giản chỉ nhắm hiện đại hóa vũ
trang và chạy theo những mục tiêu vật chất theo lối Tây phương. Trận
hải chiến thất bại nhục nhã vào tay Nhật Bản năm 1895 chỉ xác minh
thêm bản chất lỗi thời của hệ thống nhà nước Trung Quốc. Dự tính đầu
tiên nhằm thay đổi sang một nền chính trị hiện đại đã đến với những
cải cách ở mùa hè bất hạnh năm 1898, nhưng những cải cách này đã bị
nghiến nát một cách tàn bạo bởi những kẻ bảo thủ cực đoan của toà án
phong kiến Trung Hoa. Với cuộc cách mạng năm 1911, khai mào một nước
cộng hoà đầu tiên ở Á Châu, hệ thống phong kiến độc đoán kéo dài
hàng thế kỷ cuối cùng coi như bị chôn vùi. Nhưng xung đột xã hội bên
trong đất nước chúng ta và những áp lực từ bên ngoài đã ngăn cản sự
ra đời của nó; Trung Quốc rơi vào một tình trạng chấp vá với những
lãnh địa của các sứ quân và nước cộng hoà tân lập trở thành một giấc
phù du.
Sự thất bại của cả “tự lực cánh sinh” lẫn cải tiến chính trị đã làm
cho cha ông chúng ta phải suy ngẫm một cách sâu xa không biết có
phải một “căn bệnh văn hoá” đã làm đau đớn tổ quốc mình hay không.
Trạng thái này làm phát sinh ra, trong Phong trào Mồng 4 tháng 5
cuối thập niên (những năm) 1910, cuộc tranh đấu cho “khoa học và dân
chủ”. Nhưng nỗ lực đó cũng bị đắm chìm vì loạn sứ quân dai dẳng và
cuộc xâm lăng của Nhật Bản [bắt đầu ở Mãn Châu vào năm 1931] đã đưa
đến cuộc khủng hoảng toàn quốc.
Chiến thắng chống Nhật Bản vào năm 1945 giúp cho Trung Quốc có thêm
một cơ hội để tiến đến một nhà nước hiện đại, nhưng việc Cộng sản
đánh bại Quốc gia trong cuộc nội chiến đã xô đẩy cả nước vào vực
thẳm của chủ nghĩa độc tài. Nước “Trung Quốc mới” xuất hiện vào năm
1949 tuyên bố rằng “nhân dân làm chủ” nhưng thực ra đã xếp đặt ra
một hệ thống trong đó “Ðảng nắm tất cả mọi quyền lực”. Ðảng Cộng sản
Trung Quốc chiếm đoạt quyền kiểm soát tất cả các tổ chức nhà nước và
các tiềm lực chính trị, kinh tế, xã hội. Với
các tiềm lực này, cỗ máy đã để lại trên đường đi của nó vô vàn thảm
hoạ nhân quyền, mà trong đó, cùng với nhiều thứ khác như chiến dịch
Chống Cánh Hữu (1957), chiến dịch Ðại Nhẩy Vọt (1958–1960), cuộc
Cách mạng Văn hoá (1966-1969), cuộc Thảm sát Thiên An Môn ngày 4
Tháng 6 (1989), sự trù dập hiện nay đối với tất cả các tôn giáo
không có phép hoạt động của nhà nước, và đàn áp phong trào Duy Quyền
Vận Động (维权运动)
[một phong trào nhắm vào mục đích bảo vệ những quyền lợi của công
dân đã được chính thức công bố trong Hiến pháp Trung Quốc, và tranh
đấu cho nhân quyền đã được thừa nhận bởi các công ước quốc tế mà
chính phủ Trung Quốc đã ký kết]. Suốt những năm tháng này, người dân
Trung Quốc đã phải trả một cái giá vô cùng to lớn. Hàng chục triệu
người bị thiệt mạng, và hàng thế hệ phải chứng kiến tự do, hạnh phúc
và nhân phẩm con người bị chà đạp tàn bạo.
Trong hai thập niên cuối của thế kỷ thứ 20, chính sách “cải cách và
mở cửa” của chính phủ đã giúp cho người dân Trung Quốc bớt đi nỗi
khổ sở vì nghèo đói và tình trạng chuyên chế độc đoán lan tràn khắp
nơi trong thời kỳ Mao Trạch Ðông. Nó cũng đồng thời đem lại sự gia
tăng rất đáng kể về vật chất và tiêu chuẩn đời sống cho rất nhiều
người Trung Quốc, cũng như một phần nào đó khôi phục lại tự do và
quyền lợi về kinh tế. Xã hội dân sự bắt đầu tiến triển, và nhiều
tiếng nói rất phổ biến kêu gọi thêm cho quyền lợi và tự do chính trị
gia tăng nhanh chóng. Trong khi giới quyền cao chức trọng chuyển về
hướng tư hữu và kinh tế thị trường, họ đã bắt đầu chuyển từ hoàn
toàn bác bỏ “các quyền con người” sang nhìn nhận một phần nào các
quyền này.
Vào năm 1998 chính phủ Trung Quốc đã ký kết hai văn kiện nhân quyền
quốc tế quan trọng; vào năm 2004 họ đã sửa đổi hiến pháp để thêm vào
câu “tôn trọng và bảo vệ nhân quyền”; và trong năm nay, 2008, họ đã
hứa hẹn sẽ đề xướng một “kế hoạch hành động cho nhân quyền trên toàn
quốc”. Nhưng rất tiếc, hầu hết các tiến bộ chính trị này không vượt
ra khỏi tờ giấy mà nó được viết lên. Ðiều thực tế về chính trị, rất
đơn giản cho mọi người cùng thấy, là Trung Quốc có rất nhiều luật,
nhưng lại không được cai trị bằng luật pháp; họ có một hiến pháp,
nhưng không có một chính phủ hợp hiến. Thành phần quyền cao chức
trọng tiếp tục bám víu vào quyền lực độc đoán và chống lại bất cứ
hành động nào nhắm vào việc thay đổi chính trị.
Những kết quả rất lố bịch là quốc nạn tham nhũng lan tràn, một nền
pháp trị bị xói mòn, nhân quyền yếu kém, đạo đức suy đồi, tư bản bè
phái, sự bất bình đẳng giữa kẻ giàu người nghèo ngày càng gia tăng,
sự cướp phá các môi trường thiên nhiên cũng như các môi trường của
con người và lịch sử, một danh sách dài về những bất đồng trong xã
hội đang trầm trọng, nhất là trong thời gian gần đây, mối oán thù
giữa cán bộ nhà nước và người dân càng thêm sâu sắc.
Những bất đồng và khủng hoảng này hơn lúc nào hết đang tăng thêm mức
độ căng thẳng, và giới cầm quyền vẫn yên trí tiếp tục đè nát và tước
mất của người dân quyền được tự do, được sở hữu tài sản và được mưu
cầu hạnh phúc. Chúng ta chứng kiến thành phần không có quyền thế
trong xã hội – những kẻ yếu đuối, là những người đã bị đàn áp và theo
dõi, những người đã phải chịu đựng các hành động tàn ác và thậm chí
cả tra tấn, và những người không có một lối thoát thích đáng nào để
phản kháng, không toà án nào nghe lời kêu nài của họ – đang trở nên
hung hãn hơn và có khả năng phát động ra một cuộc xung đột dữ dội
với một thảm hoạ khôn lường. Sự tàn tạ của hệ thống hiện thời đã
tiến đến lúc không thể không thay đổi.
II. NHỮNG NGUYÊN TẮC CƠ BẢN CỦA CHÚNG TÔI
Ðây là thời khắc lịch sử cho Trung Quốc, và tương lai của chúng ta
đang treo lơ lửng. Trong khi nhìn lại tiến trình hiện đại hoá chính
trị qua hàng trăm năm qua hoặc hơn, chúng tôi khẳng định và tán
thành những giá trị phổ quát căn bản như sau:
Tự do. Tự do là cốt lõi của giá trị nhân bản phổ quát.
Tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp, tự do lập hội, tự do
sống nơi mình muốn sống, và tự do bãi công, biểu tình, phản đối cùng
với nhiều thứ tự do khác, là những hình thức mà quyền tự do cần có.
Không có tự do, Trung Quốc sẽ luôn luôn đứng cách xa những lý tưởng
văn minh.
Nhân quyền. Nhân quyền không phải do nhà nước ban cho.
Mọi người đều sinh ra với quyền thừa hưởng về phẩm cách và tự do.
Chính phủ chỉ tồn tại để bảo vệ quyền làm người cho công dân của họ.
Việc thi hành quyền lực nhà nước phải do nhân dân định đoạt. Những
thảm hoạ chính trị liên tục trong lịch sử gần đây của Trung Quốc là
hậu quả trực tiếp của việc chế độ cầm quyền bất chấp không đếm xỉa
gì đến nhân quyền.
Bình đẳng. Sự chính trực, phẩm cách, và tự do cuả tất
cả mọi người – bất kể địa vị xã hội, nghề nghiệp, phái tính, điều kiện
kinh tế, sắc tộc, màu da, tôn giáo, hay lập trường chính trị
– đều
giống nhau. Nguyên tắc bình đẳng trước pháp luật và bình đẳng về
quyền xã hội, kinh tế, văn hoá, dân sự, chính trị phải được tôn
trọng.
Cộng hoà. Nền cộng hoà, chủ trương cân đối quyền lực
giữa các ban ngành khác nhau của chính phủ và việc tranh đua vì lợi
ích phải được đáp ứng, giống như lý tưởng chính trị truyền thống của
Trung Hoa “Thiên hạ bình đẳng”. Nền cộng hoà cho phép các nhóm lợi
ích, các tổ chức xã hội khác nhau, và những người từ các nền văn hoá
tín ngưỡng khác biệt, được thực hiện quyền dân chủ tự trị và bàn
thảo nhằm mục đích tiến đến một giải pháp ôn hoà cho những vấn đề
chung trên căn bản tự do, đồng đều, tranh đua ngay thẳng trong việc
tham gia vào chính phủ.
Dân chủ. Nguyên tắc cơ bản nhất của dân chủ là người
dân làm chủ, và người dân chọn lựa chính phủ cho mình. Dân chủ có
những đặc điểm sau: (1) Quyền lực chính trị bắt đầu từ người dân và
tính chính đáng của một chế độ bắt nguồn từ người dân. (2) Quyền lực
chính trị được thực hiện qua những lựa chọn của người dân. (3) Những
người nắm giữ các chức vụ quan trọng chính thức trong chính phủ ở
tất cả các cấp được xác định qua các cuộc tranh đua bầu cử theo định
kỳ. (4) Trong khi tôn trọng ý muốn của đa số, thì phẩm cách, tự do
và quyền làm người cơ bản của thiểu số phải được bảo vệ. Một cách
ngắn gọn, thì dân chủ là phương tiện hiện đại để đạt đến một chính
phủ thật sự là “của dân, do dân và vì dân”.
Hiến trị. Hiến trị là sự cai trị bằng một hệ thống
pháp luật và những quy tắc của pháp luật để thi hành những nguyên
tắc được ghi rõ ràng trong hiến pháp. Hiến trị có nghĩa là bảo vệ tự
do và quyền lợi của công dân, giới hạn và định rõ phạm vi quyền lực
chính đáng của chính phủ, và cung cấp cho chính quyền các cơ quan
cần thiết để phục vụ cho những mục đích này.
III. NHỮNG ĐIỀU CHÚNG TÔI CỔ VŨ
Chủ nghĩa độc tài nói chung đang suy tàn trên toàn thế giới; ở Trung
Quốc cũng thế, thời kỳ của các hoàng đế và chúa tể đang biến mất.
Thời cơ đang đến khắp nơi cho các công dân làm chủ lấy đất nước
mình. Ðối với Trung Quốc, con đường để đưa chúng ta ra khỏi tình
trạng khó khăn hiện thời là tự gạt bỏ khái niệm độc đoán của việc lệ
thuộc vào một “chúa tể” hoặc một “minh quân”, và thay vào đó quay
sang một hệ thống tự do, dân chủ, và pháp trị, đồng thời tiến đến
việc khuyến khích cổ vũ cho ý thức của các công dân mới, những người
xem quyền con người là cơ bản và việc tham dự vào chính sự là một
nhiệm vụ. Theo đó, và trong tinh thần của nghĩa vụ này như những
công dân có trách nhiệm và tinh thần xây dựng, chúng tôi xin đưa ra
những đề nghị sau về việc cai quản đất nước, về quyền công dân, và
phát triển xã hội.
1. Một Hiến Pháp Mới. Chúng ta nên đúc kết lại bản
hiến pháp hiện thời, huỷ bỏ những điều khoản trái ngược với nguyên
tắc quyền làm chủ phải thuộc về người dân và biến bản hiến pháp
thành một văn kiện bảo đảm thật sự cho nhân quyền, cho phép thực
hiện quyền lực công cộng, và làm nền tảng cho việc dân chủ hoá Trung
Quốc. Hiến pháp phải là luật cao nhất trong nước, không thể để bất
cứ cá nhân, phe nhóm hoặc đảng phái chính trị nào vi phạm.
2. Phân Chia Quyền Lực. Chúng ta nên xây dựng một nhà
nước hiện đại, trong đó việc phân chia các quyền lập pháp, tư pháp,
và hành pháp được bảo đảm. Chúng ta cần có một Ðạo luật Hành chánh
để định rõ ra phạm vi trách nhiệm của chính phủ và ngăn ngừa việc
lạm dụng quyền lực hành chánh. Chính phủ phải có trách nhiệm đối với
người đóng thuế. Việc phân chia quyền lực giữa các chính quyền địa
phương và trung ương phải tôn trọng triệt để nguyên tắc quyền lực
trung ương là những quyền được hiến pháp đặc biệt trao cho, và tất
cả các quyền lực khác thuộc về các chính quyền địa phương.
3. Dân Chủ Lập Pháp. Thành viên của các cơ quan lập
pháp ở tất cả các tầng lớp phải được lựa chọn bằng bầu cử trực tiếp,
và dân chủ lập pháp phải tuân theo các nguyên tắc công bình và vô
tư.
4. Toà Án Ðộc Lập. Tinh thần pháp trị phải đặt trên
mọi quyền lợi của bất cứ một đảng phái chính trị nào, và các thẩm
phán phải độc lập. Chúng ta cần thiết lập một toà án hiến pháp tối
cao và lập ra những thủ tục để duyệt xét lại hiến pháp. Càng sớm
càng tốt, chúng ta nên huỷ bỏ tất cả các Uỷ ban Chính trị và Pháp vụ
hiện đang cho phép các đảng viên Ðảng cộng sản ở mọi
cấp được quyết định các vụ án nhạy cảm về chính trị từ trước
phiên xử hay ngoài tòa án. Chúng ta nên nghiêm cấm chặt chẽ việc
dùng các công sở vào mục đích tư nhân.
5. Kiểm Soát Công Khai Công Chức Nhà Nước. Quân đội
phải chịu trách nhiệm trước chính phủ, chứ không phải trước một đảng
phái chính trị nào, và phải có tính chuyên nghiệp hơn nữa. Các sĩ
quan binh sĩ phải tuyên thệ trung thành với hiến pháp và duy trì một
thái độ vô tư không đảng phái. Nghiêm cấm các tổ chức đảng phái
chính trị không được dính dáng đến quân sự. Tất cả các quan chức nhà
nước kể cả công an phải phục vụ trong tư cách vô tư không đảng phái,
và cái thói quen hiện thời thiên vị về một đảng phái chính trị trong
việc thuê mướn công chức làm việc cho nhà nước phải chấm dứt.
6. Bảo Ðảm Nhân Quyền. Phải có sự bảo đảm nghiêm chỉnh
cho nhân quyền và tôn trọng phẩm giá con người. Phải có một Uỷ ban
Nhân quyền, chịu trách nhiệm trước cơ quan lâp pháp cao nhất, để
ngăn ngừa chính phủ lạm dụng quyền lực công vào việc vi phạm nhân
quyền. Một Trung Quốc dân chủ và hợp hiến phải đặc biệt bảo đảm
quyền tự do cá nhân cho các công dân. Không một ai bị bắt buộc phải
chịu đựng những sự bắt bớ, giam cầm, hạch hỏi, buộc tội hoặc trừng
phạt một cách trái phép. Chính sách “Giáo dục cải tạo lao động” phải
được huỷ bỏ.
7. Bầu Cử Các Chức Vụ Nhà Nước. Phải có một hệ thống
bầu cử dân chủ toàn diện đặt căn bản trên “mỗi người một lá phiếu”.
Việc bầu cử trực tiếp các chức vụ đứng đầu các cơ quan hành chánh
các cấp ở các quận huyện, tỉnh thành, và toàn quốc phải được thực
hiện một cách có hệ thống. Quyền tổ chức và tham gia các cuộc bầu cử
tự do theo định kỳ của công dân phải gắn liền với nhau.
8. Bình Ðẳng Giữa Nông Thôn Và Thành Thị. Chế độ đăng
ký hộ khẩu theo hai tầng lớp phải được huỷ bỏ. Chế độ này thiên vị
cư dân thành thị và gây tác hại cho dân chúng ở nông thôn. Thay vào
đó chúng ta nên thiết lập một hệ thống cho phép mọi công dân đều có
quyền lợi giống nhau trước hiến pháp và quyền tự do như nhau trong
việc lựa chọn nơi sinh sống.
9. Tự Do Thành Lập Hội Ðoàn. Quyền tự do của công dân
được thành lập các hội đoàn phải được bảo đảm. Chính sách hiện thời
về việc đăng ký các tổ chức phi chính phủ, đòi hỏi tổ chức đó “phải
được nhà nước chấp thuận”, phải được thay thế bằng một hệ thống
trong đó các tổ chức chỉ cần đơn giản tự đăng ký. Việc thành lập các
đảng phái chính trị nên được quản lý bởi hiến pháp và theo luật
định, có nghĩa là chúng ta phải huỷ bỏ các đặc ân dành cho một đảng
phái được độc quyền nắm giữ quyền lực, và bảo đảm cho nguyên tắc tự
do thẳng thắn tranh đua giữa các đảng phái chính trị.
10. Tự Do Hội Họp. Hiến pháp quy định rằng việc tụ họp
ôn hoà, biểu tình, phản đối và tự do bày tỏ tư tưởng là những quyền
cơ bản của một công dân. Ðảng cầm quyền và chính phủ không được phép
nhúng tay vào can thiệp trái phép hoặc gây trở ngại trái với hiến
pháp.
11. Tự Do Bày Tỏ Tư Tưởng. Chúng ta phải làm cho quyền
tự do ngôn luận, tự do báo chí, và tự do học hỏi được phổ biến, do
đó bảo đảm rằng mọi công dân đều được thông tin và có thể thực hiện
quyền giám sát chính trị của mình. Các quyền tự do này nên được nâng
đỡ bằng một Luật Báo Chí nhằm huỷ bỏ tất cả các hạn chế chính trị
trên báo chí. Ðiều khoản hiện hành trong Bộ Luật Hình Sự nhắc đến
“tội kích động lật đổ quyền lực nhà nước” phải được huỷ bỏ. Chúng ta
nên chấm dứt cái thói quen coi chữ nghĩa là tội ác.
12. Tự Do Tôn Giáo. Chúng ta phải bảo đảm cho quyền tự
do tôn giáo, tự do tín ngưỡng và tiến hành việc tách rời tôn giáo ra
khỏi nhà nước. Chính phủ không được phép can thiệp vào các hoạt động
tôn giáo ôn hoà. Chúng ta phải huỷ bỏ bất cứ mọi luật lệ, quy định
hoặc phép tắc của địa phương nào làm giới hạn hoặc cấm đoán quyền tự
do tôn giáo của công dân. Chúng ta phải huỷ bỏ cái chính sách hiện
hành đòi hỏi các tổ chức tôn giáo (và nơi thờ phượng của họ) phải
xin phép được chính quyền chấp thuận trước, và thay thế bằng một hệ
thống, trong đó việc đăng ký và những ai muốn đăng ký, là do tự động
lựa chọn.
13. Giáo Dục Công Dân. Trong các nhà trường chúng ta
phải huỷ bỏ các môn học và kiểm tra chính trị được đề ra để nhồi sọ
tư tưởng của nhà nước vào đầu các học sinh, và làm thấm nhuần sự ủng
hộ cho quyền cai trị độc đảng. Chúng ta phải thay thế các môn học
chính trị này bằng môn giáo dục công dân để thăng tiến các giá trị
phổ quát và các quyền của người dân, nuôi dưỡng ý thức công dân và
khuyến khích các đức tính nhằm phục vụ cho xã hội.
14. Bảo Vệ Tài Sản Tư Nhân. Chúng ta phải thiết lập và
bảo vệ quyền tư hữu tài sản, và đề xướng ra một hệ thống kinh tế thị
trường tự do và công bằng. Chúng ta phải huỷ bỏ việc nhà nước độc
quyền trong thương mãi, kỹ nghệ và bảo đảm quyền tự do khai trương
ra một doanh nghiệp mới. Chúng ta nên thiết lập một Uỷ ban Tài sản
Nhà nước, chịu trách nhiệm báo cáo cho quốc hội, để giám sát việc
chuyển các doanh nghiệp quốc doanh sang cho tư nhân làm chủ, trong
một phương cách cạnh tranh thẳng thắn, và trật tự. Chúng ta phải
tiến hành một chính sách cải cách ruộng đất nhằm khuyến khích quyền
tư hữu đất đai, bảo đảm quyền tự do được mua bán đất đai, và cho
phép giá trị thật sự của tài sản tư nhân được phản ánh tương xứng
trên thị trường.
15. Tài Chánh Và Cải Cách Thuế Vụ. Chúng ta phải thiết
lập một hệ thống tài chánh công cộng có trách nhiệm theo quy định
dân chủ để bảo đảm cho quyền lợi của người đóng thuế được bảo vệ và
hoạt động dưới các thủ tục pháp lý. Chúng ta cần một hệ thống mà
trong đó, tất cả các nguồn thu nhập công thuộc về một cấp chính
quyền nào đó – trung ương, tỉnh thành, quận huyện hoặc địa phương
–
được kiểm soát ở cấp đó. Chúng ta cần một cuộc cải cách thuế vụ quan
trọng để huỷ bỏ bất cứ các loại thuế bất công nào, đơn giản hoá hệ
thống thuế vụ, và chia sẻ gánh nặng thuế má một cách đồng đều. Quan
chức chính phủ không được phép gia tăng thuế má, hoặc đặt ra những
loại thuế mới, nếu không có sự bàn thảo công khai và được một quốc
hội dân chủ chấp thuận. Chúng ta nên cải cách chính sách về quyền sở
hữu nhằm mục đích khuyến khích sự tranh đua khắp nơi của nhiều thành
phần tham gia thị trường khác nhau.
16. An Sinh Xã Hội. Chúng ta phải thiết lập một hệ
thống an sinh xã hội công bằng và thích ứng để che chở cho tất cả
các công dân, và bảo đảm cho các đường lối căn bản dẫn đến giáo dục,
chăm sóc y tế, an sinh hưu trí và việc làm.
17. Bảo Vệ Môi Trường. Chúng ta cần bảo vệ môi trường
thiên nhiên và khuyến khích phát triển bằng một phương cách có thể
chịu đựng được và có trách nhiệm đối với con cháu chúng ta cũng như
toàn nhân loại. Ðiều này có nghĩa là đòi hỏi nhà nước và quan chức
các cấp không chỉ làm những gì họ phải làm để đạt được những mục
tiêu này, mà còn phải chấp nhận sự giám sát và tham gia của các tổ
chức phi chính phủ.
18. Một Cộng Hoà Liên Bang. Một nước Trung Quốc dân
chủ phải tìm cách hành động như một cường quốc quan trọng có trách
nhiệm để góp phần vào nền hoà bình và phát triển ở khu vực Á Châu
Thái Bình Dương, bằng cách tiếp xúc với những quốc gia khác trong
tinh thần bình đẳng và thẳng thắn. Tại Hong Kong và Macao, chúng ta
phải ủng hộ những quyền tự do đã có sẵn ở đó. Về vấn đề Ðài Loan,
chúng ta phải tuyên bố cam kết những nguyên tắc tự do dân chủ, và
sau đó, thương lượng trong tư cách bình đẳng, và sẵn sàng thoả hiệp
để tìm một công thức cho sự thống nhất trong hoà bình. Chúng ta phải
giải quyết các mối bất đồng trong các khu vực dân tộc thiểu số ở
Trung Quốc với một đầu óc rộng mở, tìm kiếm những phương cách để tạo
ra một cơ cấu có khả năng làm việc, mà trong đó tất cả các nhóm
thiểu số và tổ chức tôn giáo có thể phát triển. Cuối cùng chúng ta
nên nhắm vào mục tiêu một liên bang các cộng đồng dân chủ Trung
Quốc.
19. Sự Thật Trong Hoà Giải. Chúng ta phải phục hồi uy
tín cho tất cả mọi người kể cả thân nhân của họ, những người đã bị
bôi nhọ trong các chiến dịch đàn áp chính trị trong quá khứ, hoặc
những người bị gán cho là thành phần tội phạm vì tư tưởng, lời nói
hoặc tín ngưỡng của họ. Nhà nước nên bồi thường cho những người này.
Tất cả các tù nhân chính trị và lương tâm phải được trả tự do. Nên
có một Uỷ ban Ðiều tra Sự thật với nhiệm vụ tìm kiếm sự thật và xác
định trách nhiệm về những nỗi bất công và hành động tàn bạo trong
quá khứ, duy trì công lý, và trên những căn bản này, tìm kiếm sự hoà
giải xã hội.
Trung Quốc là một quốc gia quan trọng trên thế giới, là một trong
năm thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, và là
một thành viên của Hội đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, phải đóng góp
vào nền hoà bình nhân loại và tiến bộ về nhân quyền.
Nhưng bất hạnh thay, tư thế của chúng ta hôm nay lại là quốc gia duy
nhất trong các quốc gia quan trọng vẫn còn sa lầy trong vũng bùn của
độc tài chính trị. Hệ thống chính trị của chúng ta tiếp tục gây ra
những thảm hoạ nhân quyền và khủng hoảng xã hội, do đó, không những
chỉ bóp chặt sự phát triển của chính Trung Quốc, nhưng còn giới hạn
sự tiến bộ của tất cả các nền văn minh nhân loại. Ðiều này phải được
thay đổi, thật sự là phải được thay đổi. Việc dân chủ hoá nền chính
trị Trung Quốc không thể để lâu hơn.
Vì thế, chúng tôi gắng sức đưa tinh thần vào hành động bằng cách
công bố Hiến chương 08. Chúng tôi hy vọng rằng đồng bào của
chúng tôi, những người cùng có những cảm nhận tương tự về sự khủng
hoảng, tinh thần trách nhiệm, và sứ mệnh, cho dù là họ đang ở trong
hay ngoài chính quyền, bất kể đến địa vị xã hội, sẽ gạt những mối
bất hoà nhỏ nhoi sang một bên để nắm lấy những mục tiêu to lớn của
phong trào công dân này. Cùng với nhau, chúng ta có thể làm việc cho
những thay đổi quan trọng trong xã hội Trung Quốc, và nhanh chóng
thiết lập một quốc gia tự do, dân chủ và hợp hiến. Chúng ta có thể
đem lại cho thực tế những mục tiêu và lý tưởng này mà đồng bào chúng
ta đã không ngừng tìm kiếm suốt hơn một trăm năm, và có thể mang lại
một chương rực rỡ mới cho nền văn minh Trung Quốc.
Bản phỏng dịch từ Anh ngữ sang Việt ngữ trên đây là của
Khánh Đăng, thấy trên website
Thông Luận, và được một độc giả của viet-studies tu chỉnh
(28-12-08) |