Như thông lệ từ hai
năm gần đây, mỗi lần có hội nghị khoa học trong
đó có đề cập đến Biển Đông là mỗi lần các đại
biểu Trung Quốc bị chất vấn về tấm bản đồ hình
lưỡi bò của Bắc Kinh. Quan điểm chủ quyền lịch
sử, mà Trung Quốc nhấn mạnh để bảo vệ các đòi
hỏi của họ, thường xuyên bị các học giả quốc tế
đánh giá là không có sức thuyết phục.
Bất chấp điều đó, Bắc
Kinh vẫn tiếp tục tìm mọi cách để áp đặt các đòi
hỏi chủ quyền của họ, không chỉ bằng các hành
động quyết đoán cụ thể trong vùng Biển Đông, mà
còn tung các chuyên gia đi mọi nơi để tuyên
truyền cho lập trường của Trung Quốc, đồng thời
phản bác quan điểm của các nước khác, trong đó
có Việt Nam.
Vấn đề đặt ra là nếu
không có người phản biện, lập trường của Bắc
Kinh, dù không có cơ sở, cũng có thể được coi là
đúng đắn, với những tác động khó lường cho các
quốc gia tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc tại
Biển Đông.
Thủ đoạn này của Bắc Kinh
mới đây đã bị giáo sư Ngô Vĩnh Long, một nhà
nghiên cứu kỳ cựu về Biển Đông thuộc trường Đại
Học Maine (Hoa Kỳ), công khai vạch trần nhân một
cuộc hội thảo được tổ chức tại Washington, có sự
tham gia của một phái đoàn Trung Quốc rất hùng
hậu.
Đó là cuộc hội thảo diễn
ra trong hai ngày 21-22/10/2011, do hai hiệp hội
hòa bình tại Mỹ là American Friends Service
Committee và Historians Against The Wars tổ
chức. Với chủ đề chung là Hòa bình ở Châu Á –
Thái Bình Dương, hội nghị này đã quy tụ nhiều
học giả đến từ các nước Châu Á để bàn luận về
các phương cách tránh việc quân sự hóa trở lại
khu vực này.
Tình hình Biển Đông căng
thẳng trong thời gian gần đây, lẽ dĩ nhiên, đã
nổi bật trong chương trình nghị sự, được đề cập
đến trong hai tiểu ban (panel), một đề cập chung
đến Đông Nam Á và một dành riêng cho Biển Đông.
Tại hai cuộc thảo luận
này, các đại diện Trung Quốc có mặt đông đảo,
với các « chuyên gia » học hàm học vị đầy mình.
Họ đã tranh thủ diễn đàn để tuyên truyền cho lập
trường của Bắc Kinh tại Biển Đông, đặc biệt là
tính chất đúng đắn của tấm bản đồ hình lưỡi bò
mà Trung Quốc đã dùng làm cơ sở cho đòi hỏi chủ
quyền rộng khắp của mình.
Là diễn giả người Việt
duy nhất trong cả hai cuộc họp, giáo sư Ngô Vĩnh
Long đã trình bày quan điểm của Việt Nam về Biển
Đông, đồng thời phản bác từng điểm một các lập
luận của đại diện Trung Quốc.
Học giả Vương Hàn
Lĩnh "cãi chày cãi cối"
Trả lời phỏng vấn của Ban
Việt ngữ RFI, giáo sư Long đã không tránh khỏi
phẫn nộ trước các lý lẽ, bị ông coi là « cãi
chày cãi cối » của diễn giả Trung Quốc, chủ
chốt là ông Vương Hàn Lĩnh, Giám đốc Trung tâm
phụ trách Đại dương và Luật Biển, thuộc Viện Hàn
lâm Khoa học Xã hội Trung Quốc.
Theo giáo sư Ngô Vĩnh
Long, nhân vật này đã ngang nhiên gọi là «
nói láo » trước cử tọa, khi khẳng định ba
điểm phi lý: 1/ Việt Nam không có, hay là chưa
có vùng kinh tế đặc biệt từ thềm lục địa trở ra
; 2/ Đường chữ U ra đời từ năm 1947, trong lúc
Luật Biển của Liên Hiệp Quốc (UNCLOS) chỉ mới có
từ năm 1982, nên không thể áp dụng cho tranh
chấp Biển Đông ; 3/ Việt Nam đã ký kết với Trung
Quốc nguyên tắc chỉ giải quyết tranh chấp Biển
Đông một cách song phương mà thôi.
Đối với Giáo sư Ngô Vĩnh
Long, các lập luận trên đây hoàn toàn vô lý,
nhưng điểm đáng ngại là diễn giả Trung Quốc này
« đã dùng chức tước, địa vị, rồi nói là đã
có hàng trăm bài nghiên cứu được công bố, cho
nên nhiều học giả (Mỹ) đến nghe đã bị khớp, và
nếu không có những người khác phản biện lại,
chứng minh khác đi, thì người ta tin là thật
».
Sau đây là bài phỏng vấn
giáo sư Ngô Vĩnh Long sau cuộc hội thảo tại
Washington:
Ngô Vĩnh Long:
Hội thảo chia ra làm 2 phần: một phần về miền
Bắc Châu Á, và một phần kia về Đông Nam Á: có
một panel thảo luận chung về Đông Nam Á, rồi sau
đó có một cuộc họp riêng về Biển Đông. Cái vấn
đề quan trọng là nội dung tham luận của những
người Trung Quốc được đưa sang.
Trung Quốc đưa sang
một nhóm người rất hùng hậu – mười mấy người -
trong đó có những người như bà Yan Junqi (Nghiêm
Tuyển Kỳ), Phó chủ tịch Quốc hội Trung Quốc, Chủ
tịch Tổ chức Phát triển Dân chủ của Trung Quốc,
Phó chủ tịch Tổ chức Hòa bình và Giải trừ Quân
bị của Trung Quốc. Tôi đưa ví dụ để cho thấy họ
đưa người hùng hậu như thế nào.
Người thứ hai là Ding
Yifan (Đinh Nhất Phàm), Phó giám đốc Viện Nghiên
cứu Phát triển Toàn cầu. Người thứ ba là Xu
Zhensui (Từ Trấn Tuy), Tổng thư ký Quỹ Hòa bình
và Phát triển của Trung Quốc, do chính chính phủ
Trung Quốc lập ra vào tháng 2 năm nay, để trao
đổi gọi là (giữa) nhân dân Trung Quốc với nhân
dân của tất cả các nước khác.
Còn người được đưa ra
đóng tuồng hai lần tên là Wang Hanling - tiếng
Việt là Vương Hàn Lĩnh. Anh này là giám đốc
Trung tâm phụ trách toàn bộ các vấn đề đại dương
và Luật Biển, đã được chính phủ Trung Quốc đưa
vào Liên Hiệp Quốc, làm ở bộ phận ứng xử đặc
biệt điều khoản 2 của Luật Biển Liên Hiệp Quốc.
Anh ta là người giỏi nhất về Luật Biển của Trung
Quốc, đến nói chuyện ở hội thảo này, và hai lần
được đưa ra để đấu với tôi trong hai panel (tiểu
ban).
RFI:
Thưa giáo sư, như vậy thì quan điểm của ông
Vương Hàn Lĩnh là như thế nào?
Ngô Vĩnh Long:
Quan điểm của hắn như thế này, mà hắn nói mấy
lần. Đó là Việt Nam không có, hay là chưa có
vùng kinh tế đặc biệt từ thềm lục địa trở ra,
tức là EEZ. Bởi vì nếu muốn có vùng kinh tế đặc
biệt, thì phải xin các nước chấp nhận. Nhưng mà
Việt Nam chưa xin, tức là Việt Nam không có EEZ.
Đường chữ U được
Trung Quốc thiết lập từ năm 1947, vì thế cho nên
Luật Biển của Liên Hiệp Quốc, tức là UNCLOS, chỉ
mới được đưa ra năm 1982, tức nhiên là không áp
dụng được trong vấn đề tranh chấp ở Biển Đông.
Vấn đề thứ ba là việc
ký kết giữa Việt Nam với Trung Quốc vừa qua là
giải quyết mọi vấn đề (chỉ bằng đường) song
phương thôi, không có nước thứ ba nào can dự vào
hết. Rồi hắn lại nói thêm, giải quyết song
phương với Trung Quốc là rất có lợi cho tất cả
mọi người, vì Trung Quốc là nước lớn, cũng giống
như anh cả cho nên đối đãi với người khác rất là
tốt.
Ví dụ như là vừa qua
trong vấn đề phân chia ở Vịnh Bắc bộ, thì Việt
Nam được 52%, còn Trung Quốc chỉ có 47% thôi -
Tôi không biết tại sao 47 chứ không phải là 48%
- như thế tỏ ra Trung Quốc rất tốt, thương
thuyết song phương với Trung Quốc là có lợi
nhất. Vừa qua việc Việt Nam sang ký kết với
Trung Quốc cho thấy Việt Nam biết vấn đề này là
có lợi nhất.
Hắn cũng nói thêm,
khi có tranh chấp chồng lấn, thì giữa hai nước
thương thảo với nhau thôi, hay giữa các nước
thương thảo với nhau. Rồi sau đó khi đồng ý rồi
mới nộp lên Liên Hiệp Quốc, chứ không có chuyện
tự nhiên có EEZ riêng cho mình đâu !
Vì không hiểu vấn
đề Biển Đông nên dễ tin vào lập luận của "chuyên
gia" Trung Quốc
Tôi thì tôi bác bỏ
hết tất cả những lập luận này ở đó. Vấn đề là
như thế này: Nhiều người Mỹ không biết các vấn
đề về Đông Nam Á như thế nào, họ không biết vấn
đề Biển Đông như thế nào. Mà nhiều người Mỹ lại
không muốn chính phủ Mỹ bành trướng sang bên
Đông Nam Á hay là Á châu. Cho nên khi Trung Quốc
đưa những cái người gọi là chuyên gia này kia đi
mà nói như vậy đó, là nhiều người họ tin lắm!
Thành ra nếu không có
những người khác đến nghe, đến nói, thì người
Mỹ, mặc dầu họ là những chuyên gia, nhưng họ
cũng không hiểu, nên họ tin. Nhưng mà sau khi
tôi trình bày, tôi bác bỏ hết những chuyện ‘’cãi
chày cãi cối’’ – xin lỗi là phải dùng từ ngữ này
– của các học giả Trung Quốc này, thì những
người Mỹ sau đó họ mới đến họ nói với tôi: Ồ,
nếu mà không có anh, thì chúng tôi không hiểu
vấn đề gì hết. Những điều anh vừa nêu lên, về
những việc mà Trung Quốc đã và đang làm trong
khu vực, làm chúng tôi rất là bối rối!
Vấn đề bây giờ là,
Việt Nam không có đủ người để đi nói thẳng nói
thật với người Mỹ là Trung Quốc đang làm gì.
Trong khi đó, Trung Quốc đưa không biết bao
nhiêu cao thủ, đi từ chỗ này đến chỗ kia.
Sau cái hội thảo của
chúng tôi, thì cái nhóm này lại đi đến một
trường đại học khác, trong đó có trường đại học
ở Hoa Thịnh Đốn, trong hai ngày, và cũng nói
những vấn đề này. Bởi vì, ở đại học không phải
là một hội thảo về hòa bình, cho nên họ lại còn
trịch thượng và ngang ngược kinh khủng ở đó nữa.
Nhưng mà, lẽ dĩ nhiên là tôi không có trên panel
nên cũng không phản đối được.
RFI:
Thưa giáo sư, chẳng hạn như lập luận của ông
Vương Hàn Lĩnh, là đường chữ U có từ năm 1947,
Luật Biển của Liên Hiệp Quốc có từ năm 1982
thành thử ra không có giá trị đối với cái đường
chữ U đó. Như vậy đánh giá của giáo sư về lập
luận đó như thế nào ?
Ngô Vĩnh Long:
Trước hết, vấn đề đường chữ U đưa ra là do một
học giả của chính phủ Tưởng Giới Thạch ngày xưa.
Họ chỉ đưa ra thôi, mà hồi đó là cái đường chữ U
đó không phải có 9 đoạn, nó đến 11 đoạn lận.
Nhưng họ chỉ nói như vậy thôi, chứ không phải là
một quốc gia đưa ra. Mà có đưa ra đi nữa, thì
vấn đề là như thế này. Theo luật quốc tế, thì
cái gì được đồng ý sau mới là cái quan trọng
nhất, chứ không phải cái gì mà tự nhiên anh nói
trước. Bởi vì anh đồng ý sau, ví dụ như về
UNCLOS, thì đây là cái chuyện mà anh phải thi
hành. Chứ còn cái chuyện một người học giả nói
chơi chơi năm 1947, rồi anh đem ra sử dụng là
không đúng.
Thứ hai nữa là đường
chữ U nó chiếm các thềm lục địa của các nước
khác, trong đó đặc biệt là của Việt Nam, mà nó
cũng không có ranh giới phân chia gì rõ ràng
hết. Thì theo luật, vấn đề này không được!
Biến các vùng
không tranh chấp thành vùng tranh chấp, rồi đòi
thương thuyết tay đôi!
Nhưng mà cái cách của
Trung Quốc là như thế này. Bây giờ chả cần biết,
cái vùng nào mà chưa tranh chấp hay là không có
tranh chấp, thì Trung Quốc làm cho ra thành
tranh chấp! Khi làm ra tranh chấp thì hai nước
phải giải quyết. Là họ nghĩ như vậy. Bởi vì hai
nước giải quyết rồi mới đưa ra Liên Hiệp Quốc,
chứ còn trước đó không được đưa ra Liên Hiệp
Quốc. Thì cái cách cãi chày cãi cối, hay là chẻ
(sợi) tóc (làm tư) là như vậy.
Tôi nói thẳng ở hội
nghị, là các anh đến đây để tìm các giải pháp
hòa bình, nhưng mà (thật ra) các anh đến đây để
tuyên truyền và chẻ tóc. Các anh làm như vậy là
không đúng!
Từ đó tôi mới phân
tích vấn đề Trung Quốc bây giờ bành trướng và đế
quốc như thế nào. Mọi người nghe, có vẻ họ cũng
thấy là Trung Quốc đã quá lố.
RFI: Có
một vấn đề mà ông Vương Hàn Lĩnh này đã đưa ra
vùng đặc quyền kinh tế (EEZ). Quan điểm của ông
ta không đúng ở điểm nào, thưa giáo sư?
Ngô Vĩnh Long:
Nó không đúng ! Thật ra là tự động cái
vùng đặc quyền này nước nào cũng có thể có được,
ít nhất là 200 dặm. Nhưng mà trong những hoàn
cảnh, ví dụ như ở Việt Nam chẳng hạn, có một
vùng biển khơi rất là rộng, mà không có tranh
chấp. Thì Việt Nam có quyền xin cái vùng đặc
quyền kinh tế này lên cho đến 350 dặm.
Vấn đề bây giờ là
Việt Nam đã xin nhiều vùng được đến 350 dặm, thì
ở đây là Liên Hiệp Quốc họ chưa xét về vấn đề
này, chứ không phải là Việt Nam chưa có vùng
kinh tế đặc biệt. Nhưng vì Liên Hiệp Quốc chưa
xét việc này, thì Trung Quốc nói là Việt Nam
chưa có vùng kinh tế đặc quyền, vì vậy cho nên
Trung Quốc tha hồ mà vẽ cái đường lưỡi bò chiếm
cái vùng kinh tế đặc quyền của Việt Nam.
Thì Trung Quốc chơi
ngang như vậy, để nếu mà Việt Nam sợ mà thương
thuyết song phương, thì họ nói, thấy chưa, hai
nước đang thương thuyết song phương như thế, để
khi thương thuyết xong rồi mới đưa ra Liên Hiệp
Quốc. Tức nhiên là Trung Quốc mua thời gian và
dọa nạt Việt Nam.
Phản bác chủ
quyền của Trung Quốc tại Biển Đông là một vấn đề
đấu tranh chính trị
Thành ra cái vấn đề
này là phải đem ra cho thế giới biết. Không
những đem ra Liên Hiệp Quốc, mà phải đem ra tất
cả các tổ chức, càng nhiều tổ chức quốc tế càng
tốt, để nói cho người ta biết những chuyện này.
Chính phủ Việt Nam không nên song phương đàm
phán với Trung Quốc, hay là không cho những cá
nhân hay những tổ chức của người Việt Nam đem
những chuyện này ra trình bày với dư luận thế
giới. Bởi vì vấn đề này không phải là vấn đề
luật pháp nữa, mà vấn đề tranh đấu chính trị.
Cho nên, nếu mà nghĩ đến việc thương thuyết về
luật này kia, thì Trung Quốc tha hồ mà nó chẻ
tóc cái vấn đề này.
RFI:
Quan điểm của ông Vương Hàn Lĩnh này, về thỏa
thuận nguyên tắc vừa được ký kết giữa Việt Nam
và Trung Quốc, là Việt Nam đã chấp nhận vấn đề
giải quyết song phương. Cái đó cũng không đúng
phải không, thưa giáo sư?
Ngô Vĩnh Long:
Cái đó không đúng, và tôi đã nói thẳng ở ngay
đó. Tôi đem ra bản dịch tiếng Anh, bản dịch
chính thức của Trung Quốc. Tôi nói, đây nè,
chuyện nào mà giữa Trung Quốc với Việt Nam, thì
vấn đề đó sẽ đàm phán song phương. Nhưng chỗ nào
có dính đến quyền lợi của các nước thứ ba, thì
phải hỏi ý kiến của các nước đó. Tức nhiên là
vấn đề này không phải là đàm phán song phương.
Cái gì song phương thì đàm phán song phương, cái
gì dính líu đến người khác thì đa phương.
Tôi nói, một lần nữa
anh không đi thẳng vào vấn đề, anh cứ tiếp tục
anh chẻ tóc. Đi đến một cái hội thảo như thế này
mà anh làm cái chuyện như thế, thì tôi nghĩ là
sẽ không tìm được giải pháp hòa bình trong khu
vực.Thì hắn đỏ mặt lên, hắn không biết nói cái
gì. Bởi vì đúng là hắn nói láo trước mặt không
biết bao nhiêu người !
Tôi nghĩ rằng, vấn đề
này không phải là vấn đề riêng của ông Vương Hàn
Lĩnh, mặc dầu ông này coi hết những vấn đề về
biển đảo của Trung tâm về các vấn đề biển đảo và
Luật Biển của Trung Quốc. Nhưng tôi nghĩ đây là
vấn đề chính sách chính thức của Trung Quốc. Mới
vừa ký một cái thỏa thuận với Việt Nam, mực chưa
khô đã đi nói láo với các hội thảo, hội nghị
trên thế giới!
Tôi nghĩ, vì thế cho
nên Việt Nam cần phải làm sao vận động được thế
giới trên vấn đề này. Vì như tôi đã nói, đây là
vấn đề vận động chính trị. Chứ nếu mà im, thì
thế giới tưởng là thật như vậy, mà trong khi
Trung Quốc thì đưa đi không biết bao nhiêu người
- ở Mỹ, như tôi đã biết, vừa qua có cả chục cái
hội thảo như vậy, ở chỗ này chỗ kia - thì Việt
Nam sẽ không vận động được sự ủng hộ của thế
giới trong vấn đề này …Nếu Việt Nam mà không
tranh thủ được, thì tôi nghĩ sẽ rất là mệt đấy.