Thông Luận
11-7-09

http://thongluan.org/vn/modules.php?name=News&file=article&sid=3936

 

Kết luận của công an
đối với Nguyễn Xuân Nghĩa và các bạn

 

Nghiêm Văn Thạch


“…phải khiển trách bên công an đã làm mất thì giờ của Viện Kiểm Sát vì đã đưa ra một đề nghị hoàn toàn vu vơ và khôi hài như bản "kết luận" này, làm mất thì giờ của Viện Kiểm Sát. Nhưng Viện Kiểm Sát Nhân dân không phải là một Viện Kiểm Sát đúng nghĩa. Nó chỉ là một viện bò sát…”

Chúng tôi vừa nhận được bản kết luận của Cơ Quan An Ninh Điều Tra, thuộc bộ Công An, về trường hợp anh Nguyễn Xuân Nghĩa và các bạn. Trường hợp của các anh em này cũng là chủ đề bài xã luận của Thông Luận số 238, tháng 7 này.

Nếu không nhận được từ một nguồn hoàn toàn đáng tin cậy thì chúng tôi có thể nghi ngờ rằng đây chỉ là một tài liệu giả nhắm mục đích chế diễu hoặc bôi nhọ Cơ Quan An Ninh Điểu Tra. Nó quá vớ vẩn. Đối với một người đọc có trình độ nhận thức tối thiểu, nó gần như một bài biện hộ những người đang bị bắt giam.

Ngoài những chi tiết được đưa ra để tạo cảm tưởng là có một âm mưu nhưng không hề có một giá trị luân tội nào, như: ai đã hẹn ai hồi mấy giờ ở đâu, ai đã đưa cho ai máy ảnh và dặn chụp hình như thế nào, ai gọi điện thoại cho ai, gửi cho ai những gì v.v., tài liệu hoàn toàn rỗng. Thậm chí còn chứng tỏ các đương sự hoàn toàn vô tội và đã là nạn nhân của môt biện pháp tuỳ tiện.

Qua bản kết luận này người ta có thể nhận xét là công an đã bỏ tội danh "âm mưu tổ chức biểu tình" mà họ bịa đặt ra để lấy làm lý do bắt giữ anh Nguyễn Xuân Nghĩa và các bạn. Trong tài liệu này, khi loay hoay và lúng túng tìm cách buộc tội, Cơ Quan An Ninh Điều Tra đã kể ra những "tội" khó tưởng tượng. Thí dụ:

- Anh Nguyễn Xuân Nghĩa và anh Nguyễn Văn Túc bị kể tội đã "tuyên truyền chống nhà nước" vì vẽ biểu ngữ "bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải hải đảo Việt Nam". Một khẩu hiệu như vậy chống nhà nước ở chỗ nào? Nên nhớ là tại Việt Nam không hề có bất cứ một luật nào cấm treo biểu ngữ. Rất nhiều quầy hàng và cửa hiệu treo biểu ngữ, phạm pháp hay không là ở nội dung biểu ngữ.

- Anh Nguyễn Xuân Nghĩa bị quy cả tội quái đản là đã "vu cáo nhân dân Việt Nam không có tự do dân chủ" !

- Anh Nguyễn Văn Túc bị buộc tội đã viết bài "Đảng xưa và nay" trong đó "xuyên tạc" rằng "Đảng CSVN trước đây thì tốt nhưng hiện nay đã mất sức chiến đấu". Có gì là xuyên tạc? Có chăng chỉ là sai lầm ở chỗ anh nói Đảng CSVN trước đây tốt (!).

- Anh Nguyễn Mạnh Sơn bị buộc tội là tác giả câu nói bất hủ mô tả thực trạng xã hội Việt Nam hiện nay: "Đảng chỉ tay, Nhà Nước ra tay, Quốc hội giơ tay, nhân dân trắng tay". Đây là một câu nói dí dỏm được truyền tai rất rộng rãi. Chính nhờ bản kết luận này mà người ta biết tác giả của nó là Nguyễn Mạnh Sơn. Cơ Quan An Ninh Điều Tra vô tình đã biến anh Sơn thành một danh nhân.

- Anh Nguyễn Văn Tính bị kể tội đã viết "Cử tri hãy suy nghĩ trước khi bỏ lá phiếu vào thùng phiếu trong kỳ bầu cử quốc hội khoá 12 sắp tới". Tại sao viết như vậy lại là có tội ? Các cấp lãnh đạo cộng sản có nới như thế không, hay họ nói nhân dân không nên suy nghĩ trước khi bỏ phiếu ?

Những "tội danh" như thế đã đủ để cơ quan An Ninh Điều Tra quả quyết các bị cáo đã "xâm phạm an ninh quốc gia rất nghiêm trọng" !

Mặc dù đã phải kể cả những "tội" như vậy, bản kết luận cũng không cáo buộc được gì đối với anh sinh viên Ngô Quỳnh ngoài tội đã chụp hình các bạn lúc họ treo biểu ngữ. Anh Nguyễn Kim Nhàn chỉ có tội dùng xe máy chở anh Túc và đọc báo Tổ Quốc.

Và dù vớ vẩn tới mức độ khôi hài, Cơ Quan An Ninh Điều Tra cũng đã chỉ có thể "kết luận" đối với các anh Nguyễn Xuân Nghĩa, Nguyễn Văn Túc, Ngô Quỳnh, Nguyễn Văn Tính, Nguyễn Kim Nhàn và Nguyễn Mạnh Sơn. Đối với bốn người khác – cô Phạm Thanh Nghiên, anh Vũ Hùng, anh Phạm Văn Trội và anh Trần Đức Thạch- họ vẫn chưa kết luận được gì mặc dù đã giam giữ hơn 10 tháng.

Sự tuỳ tiện và thô bạo đã vượt mọi giới hạn. Ngoài ra còn có sự dấm dúi gian trá khác: bản kết luận buộc tội các anh em này là đã đọc những bài của luật sư Trần Lâm. Cách buộc tội này thoạt có vẻ rất vô lý, thực ra nó nhắm mục đích biến luật sư Trần Lâm thành người liên can và do đó không được quyền bào chữa cho các bị can như họ đã yêu cầu và ông Trần Lâm đã nhận lời. Công an đã thông báo cho luật sư Trần Lâm là ông không được quyền bào chữa trong vụ này. Đây chỉ là một trò gian trá.

Một sự gian trá đặc biệt thô bỉ khác trong bản cáo trạng này là bôi nhọ ông Nguyễn Văn Tính bằng cách viết rằng ông có tiền sự lừa đảo và trộm cướp. Đây chỉ là những bịa đặt trắng trợn để làm nhục ông trong thập niên 1960 vào lúc ông công khai chống chế độ công sản. Trong suốt thời gian phân chia Nam Bắc, ông Tính đã là người duy nhất tại miền Bắc dám lập đảng bí mật với chủ trương lật đổ chế độ cộng sản. Ông đã bị giải toà và xử 7 năm tù vì việc này.

Người được nhắc tên nhiều nhất trong tài liệu này không phải là một trong những người bị truy tố mà là ông Nguyễn Thanh Giang của bán nguyệt san Tổ Quốc được bản kết luận đánh giá là tờ báo chống nhà nước. Người nào cũng bị cáo buộc là có quan hệ với và bị ảnh hưởng của Nguyễn Thanh Giang. Trường hợp ông Giang, cũng như các ông Trần Lâm, Phan Văn lợi, Vũ Cao Quận, Nguyễn Hữu Tiến và Tạ Đức Phương được tài liệu cho biết là sẽ được "làm rõ và xử lý sau".

Đây chưa phải là cáo trạng mà chỉ là kết luận điều tra của công an để chuyển sang cho Viện Kiểm Sát. Theo thủ tục chính thức thì Viện Kiểm Sát sẽ nghiên cứu kết luận này và quyết định có truy tố các bị cáo hay không. Nếu thấy những kết luận của công an là có cơ sở Viện Kiểm Sát sẽ truy tố các bị can và trong trường hợp này sẽ soạn thảo một cáo trạng luận tôi các bị cáo. Nhưng đó chỉ là lý thuyết, trên thực tế trong chế độ công sản hiện nay Viện Kiểm Sát chỉ là một chi nhánh của công an, có nhiệm vụ chính thức truy tố những người mà công an đã quyết định truy tố.

Bất cứ một kiểm sát viên nào thượng tôn luật pháp cũng phải bác bỏ đề nghị truy tố này của công an, hơn thế nữa còn phải khiển trách bên công an đã làm mất thì giờ của Viện Kiểm Sát vì đã đưa ra một đề nghị hoàn toàn vu vơ và khôi hài như bản "kết luận" này, làm mất thì giờ của Viện Kiểm Sát. Nhưng Viện Kiểm Sát Nhân dân không phải là một Viện Kiểm Sát đúng nghĩa. Nó chỉ là một viện bò sát.

Xin lặp lại tại đây lời kết của bài xã luận số Thông Luận tháng 7 này: "Đặc tính của những chế độ phải bị đào thải vì không thích nghi được với đà tiến hóa là chúng thường tự lố bịch hóa trước khi chấm dứt".


Nghiêm Văn Thạch
(Ban Biên tập Thông Luận)