Lần trước, Trân Văn đã
tổng hợp và tường trình về những nội dung có
liên quan đến vụ án “lập qũy trái phép”, xảy
ra tại Nông trường Sông Hậu.
Một số cơ quan truyền
thông tại Việt Nam, cũng như một số cá nhân
đã so sánh bản án vừa nêu, với việc xử lý
một số vụ việc khác, để đề nghị xem xét lại
bản án.
Tuy nhiên, việc xem
xét nhân thân hay công lao khi định đoạt
hình phạt không sai nhưng tại sao việc chiếu
cố nhân thân và công lao lại tạo ra nhiều
rắc rối như vậy?
Đừng xúc phạm người
thật sự tốt
Tuy không đồng tình
với bản án mà Toà án Cần Thơ vừa tuyên, song
không cơ quan truyền thông nào trong số
những nơi đề nghị xem lại bản án phúc thẩm
vụ lập qũy trái phép tại Nông trường Sông
Hậu, phủ nhận sự tồn tại của “qũy trái phép”
ở nông trường này. Những luật sư bào chữa
cho bà Trần Ngọc Sương lập luận rằng, “qũy
trái phép” là hệ quả của cơ chế.
Trên các diễn đàn
điện tử chính thống lẫn không chính thống và
các blog, nhiều người tán thành lập luận đó.
Theo họ, ai cũng thấy cơ chế quản lý – điều
hành kinh tế và xã hội ở Việt Nam luôn luôn
bất hợp lý.
Thậm chí, đã có những
trường hợp chỉ vì cố tình “xé rào”, vượt
thoát khỏi sự kềm toả của cơ chế, nhằm giúp
kinh tế - xã hội phát triển lành mạnh mà bị
kỷ luật, rồi sau đó vài chục năm, lại được
truy tặng Huân chương Độc lập hạng Nhất,
Huân chương Hồ Chí Minh như ông Kim Ngọc,
cựu Bí thư tỉnh ủy Vĩnh Phú.
Bà Sương có thể là
một trường hợp giống vậy? Chưa có câu trả
lời cho câu hỏi đó, bởi trong vụ Nông trường
Sông Hậu, còn quá nhiều chi tiết do chính hệ
thống truyền thông chính thống từng cung
cấp, chẳng hạn tại Nông trường Sông Hậu đã
xảy ra vô số sai phạm trong quản lý, sử dụng
đất và giao đất, nợ phải thu, nợ phải trả,
cách tạo nguồn thu và sử dụng nguồn thu, vi
phạm việc thực hiện quy chế dân chủ,... song
nay, chưa hề được báo chí Việt Nam phản biện
khi họ lên tiếng bảo vệ cho bà Sương.
Yếu tố được những cơ
quan truyền thông và những người lên tiếng
bảo vệ bà Sương nhấn mạnh là bà Sương có
nhân thân tốt vả nhiều công lao. Trả lời
chúng tôi qua email, một luật sư Việt Nam,
yêu cầu được ẩn danh, bảo rằng:
“Nhân thân tốt và
có công vốn được nêu trong 19 trường hợp mà
Nghị quyết 01 năm 2000 và Nghị quyết 01 năm
2006, của Hội đồng Thẩm phán Toà Tối cao
liệt kê để các Toà cấp dưới áp dụng để giảm
nhẹ trách nhiệm hình sự cho bị cáo.
Tuy nhiên hai yếu
tố ấy đã và đang bị lạm dụng, đặc biệt là
khi xét xử những vụ án liên quan đến các tội
phạm về tham nhũng và các tội phạm về chức
vụ. Sự lạm dụng lớn tới mức hai yếu tố vốn
có tính nhân đạo này đã cũng như đang bị xã
hội dè bỉu.”
Luật sư yêu cầu được
ẩn danh nhận định:
“Nếu bà Sương thật
sự là người tốt, bị hàm oan, điều quan trọng
là phải chứng minh bà ta bị oan. Trong những
vụ án liên quan đến tham nhũng và chức vụ,
khai thác các tình tiết nhân thân tốt và có
công là một sự xúc phạm người thật sự tốt.”
Mục tiêu nhân đạo?
Tại sao trong những
vụ án liên quan đến tham nhũng và chức vụ,
việc khai thác các tình tiết nhân thân tốt
và có công lại là một sự xúc phạm người thật
sự tốt? Có đúng là hai yếu tố nhân thân tốt,
có công, vốn có tính nhân đạo đang bị chính
hệ thống bảo vệ pháp luật Việt Nam lạm dụng?
Chúng tôi đã thử lật
lại báo chí Việt Nam và thấy, chỉ trong vòng
một tháng, giai đoạn từ cuối tháng 9 đến
cuối tháng 10, có đến ba vụ mà việc vận dụng
hai yếu tố nhân thân tốt, cũng như có công
đã trở thành đề tài cho dư luận đàm tiếu.
Cuối tháng 9, nhờ
được xem là có nhân thân tốt và có công. ông
Huỳnh Ngọc Sỹ, Phó giám đốc Sở Giao thông
Vận tải TP.HCM, kiêm Trưởng Ban Quản lý Dự
án Đại lộ Đông Tây, nghi can chính trong vụ
nhận khoản tiền hối lộ lên tới 800.000 đô la
của PCI, chỉ bị phạt ba năm tù, dù đã “lợi
dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành
công vụ”, chiếm đoạt 52 triệu đồng từ khoản
tiền cho PCI thuê công thự.
Hình phạt này bị dư
luận xem là vô lý, sự chỉ trích lớn tới mức,
Viện Kiểm sát phải kháng nghị tăng hình
phạt.
Sau đó, tới trường
hợp ông Đoàn Văn Kiển, Chủ tịch Tập đoàn
Than – Khoáng sản Việt Nam (gọi tắt là TKV).
Theo báo chí Việt Nam, ông Kiển đã để mặc
cho các doanh nghiệp thành viên tự tung, tự
tác nên chỉ trong vòng ba năm, từ 2005 –
2008, có đến 18 triệu tấn than bị khai thác
lậu rồi xuất khẩu sang Trung Quốc bằng đường
tiểu ngạch, chưa kể ông Kiển còn vi phạm các
quy định về quản lý dự án đầu tư, xây dựng
công trình, gây cho TKV khoản thiệt hại
khoảng 78 tỉ đồng,... song thay vì bị truy
cứu trách nhiệm hình sự thì ông Kiển được
động viên xin nghỉ hưu, bởi ông ta được xem
là có công với ngành than.
Vụ thứ ba liên quan
đến ông Chu Văn Thưởng – cựu Giám đốc Sở
Nông nghiệp Phát triển nông thôn tỉnh Hà
Tây. Giữa tháng 7 năm 2008, sau khi dự buổi
liên hoan, mừng việc sáp nhập hai sở nông
nghiệp phát triển nông thôn của Hà Tây và Hà
Nội thành một, dù đã uống rượu, ông Thưởng
vẫn bảo tài xế giao xe cho mình lái, rồi ông
Thưởng đụng vào một xe hai bánh gắn máy,
khiến người cha chết tại chỗ, người con bị
trọng thương.
Sau khi gây tai nạn,
ông Thưởng ra lệnh cho tài xế lái xe về Hà
Tây, bỏ mặc những người bị nạn, người con
tuy được dân chúng đưa đi cấp cứu nhưng đã
chết trên đường đến bệnh viện. Chưa hết, ông
Thưởng còn cấm bốn cán bộ đi chung xe tiết
lộ việc ông ta gây tai nạn.
Cuối tháng 10 năm
nay, ông Thưởng hầu toà vì “vi phạm qui định
về điều khiển phương tiện giao thông đường
bộ”. Toà án Hà Nội tuyên bố phạt ông Thưởng
36 tháng tù song cho hưởng án treo vì nhân
thân tốt và có nhiều thành tích.
Khi được đề nghị nhận
định về vụ án Chu Văn Thưởng, luật sư yêu
cầu được ẩn danh bảo rằng:
“Cả cơ quan điều
tra, Viện Kiểm sát lẫn Toà án cùng nhạo báng
công lý. Luật sư này phân tích: Ông Thưởng
vi phạm điều 202 với nhiều tình tiết tăng
nặng là phạm tội trong tình trạng say rượu,
bỏ chạy để trốn tránh trách nhiệm, cố ý
không cứu giúp người bị nạn và hậu qủa được
xem là đặc biệt nghiêm trọng vì làm chết
nhiều người.
Bình thường, với
những trường hợp có hàng loạt tình tiết tăng
nặng như vậy, người phạm tội sẽ bị truy tố
theo khoản 3 của điều 202, hình phạt dao
động trong khoảng từ 7 năm đến 15 năm.
Chưa kể, ông ta
còn có dấu hiệu vi phạm điều 309 “mua chuộc
hoặc cưỡng ép người khác khai báo gian dối,
cung cấp tài liệu sai sự thật”, do ông ta đã
“lợi dụng chức vụ, quyền hạn” khi “cưỡng ép
người khác khai báo gian dối”, nên đây là
một tình tiết tăng nặng, theo luật, ông ta
phải bị phạt thêm từ 2 năm đến 7 năm tù.”
Ông nhận xét:
“Một kẻ có dấu
hiệu phạm nhiều tội, tội nào cũng có tình
tiết tăng nặng nhưng chỉ truy tố một tội, đã
vậy còn vận dụng các tình tiết giảm nhẹ như
nhân thân tốt, có nhiều thành tích để chỉ
phạt ba năm, rồi cho hưởng án treo là điều
nằm ngoài sự tưởng tượng của nhiều người.”
Hôm 22 tháng 10, trả
lời phỏng vấn của báo điện tử VietNamNet về
những vấn đề có liên quan đến vụ PCI, ông
Trần Văn Truyền, Tổng Thanh tra Chính phủ
tuyên bố, đại ý, giảm nhẹ tội nhờ có nhân
thân tốt là quy định của Bộ Luật Hình sự, dù
xã hội muốn công bằng nhưng đó là chính
sách, muốn thay đổi phải sửa luật.
Cũng theo ông Truyền,
dù có sửa thì cuộc sống vẫn cần sự chiếu cố
cho những người có nhân thân tốt, đó là
những người chưa có tiền án, tiền sự hoặc
những người mà cả gia đình cống hiến
cho Tổ quốc, cho cách mạng, chỉ vì lỗi nào
đó xử họ, làm cả một dòng họ, gia đình bị
ảnh hưởng thì cũng nên xem xét.
Nhân thân tốt vẫn
được hiểu là không có tiền án, tiền sự trước
khi phạm tội nào đó, tuy nhiên, hình như yếu
tố nhân thân tốt chỉ được vận dụng để giảm
nhẹ hình phạt cho các viên chức chính quyền
phạm pháp.
Dẫu cho “mọi công dân
đều bình đẳng trước pháp luật” song hình
như, các cơ quan bảo vệ pháp luật không quan
tâm lắm đến việc áp dụng các tình tiết giảm
nhẹ, lúc quyết định hình phạt dành cho
thường dân.
Tháng 8 năm nay, vì
dùng một viên đá nhỏ, ném người trông trại
vịt rồi vào trại vịt bắt hai con về làm mồi
nhậu, ba nông dân ở huyện Đức Trọng, Lâm
Đồng đã bị Toà án huyện kết tội “cướp”, một
người bị phạt năm năm tù, hai người bị phạt
bốn năm tù, dù cả ba cũng có nhân thân tốt
và họ có thêm một tình tiết giảm nhẹ khác là
nạn nhân đã bãi nại.
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/Can-a-good-record-take-the-place-of-justice-part1-tvan-11292009100138.html