Ở kỳ cuối của loạt bài “Những ai không muốn
quốc tế hoá tranh chấp ở biển Đông?”, mời
qúy vị theo dõi cuộc trò chuyện giữa Trân
Văn với Tiến sĩ Ngô Vĩnh Long quanh chủ đề
“Quốc tế hóa tranh chấp biển Đông” ...
Phải thay đổi cách thực hiện
Trân
Văn: Gần đây người ta nói nhiều đến
“Quốc tế hóa tranh chấp biển Đông”. Trong
bối cảnh như hiện nay, theo anh Việt Nam có
cần thực hiện điều này ?
Giáo sư
Ngô Vĩnh Long: Trước hết thì tôi thấy
Việt Nam khó mà thực hiện điều này nếu Việt
Nam không vận động các nước ASEAN. Khi vận
động các nước ASEAN thì Việt Nam phải
cho họ biết cái lợi của họ là gì. Nếu mà
mình chỉ nghĩ đến cái lợi của mình mà không
nghĩ đến cái lợi cuả người ta thì khó vận
động người ta được.
Từ trước tới
nay khi nói về vấn đề biển Đông thì Việt Nam
chủ yếu nói đến vấn đề chủ quyền hai đảo
Hoàng Sa và Trường Sa. Hoàng Sa thì các nước
khác không có tranh chấp, chỉ có Việt Nam,
Trung Quốc và Đài Loan.
Trong suốt
thời gian chiến tranh Việt Nam thì Hoàng Sa
do chính phủ miền Nam Việt Nam chiếm cứ và
cả Trung Quốc lẫn Đài Loan không có tranh
giành. Theo luật pháp thì tôi nghĩ như vậy
là của Việt Nam.
Trước khi gọi
là "giải phóng miền Nam" thì Mỹ cố tình để
Trung Quốc lấy Hoàng Sa, làm sức ép miền Bắc
và Nga. Bây giờ sự chiếm đóng đã rồi nhưng
mà về vấn đề luật pháp tôi nghĩ rằng phải
tiếp tục.
Khi tôi nói
Việt Nam thì không phải chỉ là chính phủ
Việt Nam hay là những người ở Việt Nam thôi,
mà tôi nghĩ rằng tất cả những người Việt Nam
ở nước ngoài cũng phải tiếp tục tranh đấu
cho vấn đề này. Có lấy được hay không là vấn
đề khác nhưng tranh đấu là vấn đề quan trọng
để làm cho Trung Quốc bị động, có vậy thì
mới có thể giải quyết được vấn đề khác.
Bây giờ, các
nước ở Đông Nam Á, đặc biệt là Malaysia thì
thấy là họ không có cái lợi gì lớn lắm trong
vấn đề này. Họ đưa ra một cái giải pháp
gọi là “donut proposal”. Theo đó, chỗ tranh
chấp giống như lỗ hổng giữa cái donut, họ sẽ
không đụng đến, còn những chỗ khác thì họ sẽ
thương lượng. Nếu mà họ có giải pháp như thế
thì rõ ràng là bất lợi cho Việt Nam.
Mỹ cũng đã
nói nhiều lần là Mỹ sẽ không dính líu vấn đề
tranh chấp chủ quyền, chỉ dính líu vấn đề
thông thương trên biển thôi. Đây là vấn đề
rất khó mà mình phải làm cho nó rõ, không
những là làm rõ Mỹ muốn gì, mà còn phải làm
rõ các nước ASEAN muốn gì, lúc đó mới biết
rằng là mình có thể làm được gì hay là không
làm được gì.
Nếu bây giờ
vận động mà mình không chỉ cho người ta biết
cái lợi của họ như thế nào và chỉ khăng
khăng đòi cái người ta thấy là họ không có
lợi như vấn đề chủ quyền với Trung Quốc thì
tôi nghĩ rằng, nó sẽ đi vào ngõ cụt, sẽ bế
tắc.
Mà như vậy
thì tôi nghĩ rằng, những người không muốn
giải quyết vấn đề hay muốn nhượng bộ Trung
Quốc các vấn đề khác, sẽ cứ nói rằng Việt
Nam có chủ quyền thế này thế kia, lịch sử
thế này thế kia. Tôi nghĩ những người nói
như vậy là những người không muốn có giải
pháp. Như vậy chuyện sẽ kéo dài rất lâu.
Còn về Mỹ thì
bây giờ, tại Mỹ này có hai lập trường, một
lập trường là ngăn đe Trung Quốc và lập
trường kia là accommodation.
Việt Nam mình hay là Lào, Thái Lan thường
nói rằng, khi mà hai con voi đánh nhau hay
làm tình với nhau thì cỏ bị giẫm nát. Vấn đề
là mình có muốn cỏ bị giẫm nát hay không
(?). Vấn đề bây giờ là không phải chỉ vận
động các nước ASEAN thôi mà phải vận động cả
Mỹ nữa.
Không thể nhượng bộ
Trân
Văn: Thưa anh, quan sát thực tế thì
người ta thấy là ngoài những khó khăn trong
chuyện “Quốc tế hóa tranh chấp biển Đông”
thì Trung Quốc hình như chỉ muốn đàm phán
song phương để giải quyết các tranh chấp ở
biển Đông...
Giáo sư
Ngô Vĩnh Long: Đúng!
Trân Văn: Bởi vì làm như thế thì họ
có thể khai thác tối đa các ưu thế của họ.
Đồng thời họ có thể đưa ra những lập luận,
lý lẽ hoàn toàn khác nhau trong đàm phán với
từng quốc gia một.
Trong một số trường hợp những lý lẽ này mâu
thuẫn với nhau nhưng vì là dàm phán song
phương nên nó không thể trở thành vấn đề
chung được.
Đối chiếu với những gì Trung Quốc đã cũng
như đang thực hiện với Đài Loan, với Tây
Tạng, với Tân Cương, theo anh, trong tương
lai biển Đông có rơi vào tình trạng tương tự
như vậy hay không?
Giáo sư
Ngô Vĩnh Long: Trong mấy chục năm qua,
tôi đã nói rất nhiều lần và tôi còn nói
nhiều lần với Việt Nam, bởi vì tôi chuyên về
Trung Quốc, tôi đã dạy ở Harvard, rồi sau đó
tôi dạy ở nhiều chỗ khác.
Theo chỗ tôi
biết về Trung Quốc thì nhượng nó một ly nó
đi một dặm, không nhượng được. Tôi nghĩ các
nước khác trên thế giới đã nhượng cho Trung
Quốc quá nhiều. Bây giờ thì Trung Quốc chỉ
lấn thôi.
Chẳng hạn đối
với vấn đề Đài Loan, Trung Quốc lấn từ từ,
từ 1972 tới giờ, càng ngày càng khác và Đài
Loan càng ngày càng bị ép. Vấn đề Tân Cương
và mấy chỗ khác cũng đúng như vậy.
Thành ra tôi
nghĩ rằng, đối với vấn đề biển Đông, phải
cho Trung Quốc biết thái độ của anh như vậy
là không được.
Vấn đề biển
Đông không chỉ ở biển Đông. Nếu chỉ nghĩ vấn
đề biển Đông không thôi thì rõ ràng là bất
lợi cho Việt Nam, bởi vì các nước khác chỉ
có hai cái lợi thôi, một là thông thương,
hai là an ninh hàng hải. Nếu có tranh chấp
thì tranh chấp với các nước khác rất là ít.
Tuy nhiên sự
đe dọa từ Trung Quốc lớn hơn như thế, Trung
Quốc đe dọa an toàn của toàn khu vực, an
toàn về vấn đề con người, vấn đề môi trường,
về đủ thứ.
Có những việc
mà mình có thể làm chung với các nước khác,
trong đó biển Đông là một vấn đề.
Nếu Việt Nam
khéo vận dụng mấy vấn đề này thì có thể kéo
các nước khác tham gia. Còn nếu Việt Nam cứ
khăng khăng như bây giờ thì tôi nghĩ khó
quốc tế hóa vấn đề biển Đông và cũng khó cho
người ta bênh vực trong các vấn đề khác nữa.
Thật ra Việt
Nam đang là nước bị áp lực nhất ở dưới biển,
trên bờ, vấn đề kinh tế, vấn đề chính
trị,... Tại sao một số chính trị gia Việt
Nam nghiêng về Trung Quốc? Đó là vì họ thấy
nghiêng về Trung Quốc nó bảo đảm hơn là
nghiêng về Mỹ hay là nghiêng về các nước
Đông Nam Á.
Phải cho họ
thấy rằng, nếu mà họ đi theo cách khác thì
sẽ có lợi cho Việt Nam, có lợi cho chính họ
nữa. Song trước hết phải can đảm, hai là
phải có một chính sách lâu dài. Nếu không có
chính sách lâu dài thì khó mà tranh thủ
được.
Tiến
sĩ Ngô Vĩnh Long, một giáo sư chuyên giảng
dạy về lịch sử Á Đông, đồng thời còn là một
chuyên gia về Trung Quốc trình bày các suy
nghĩ của ông quanh vấn đề “Quốc tế hóa tranh
chấp biển Đông”.
Loạt bài “Những ai không muốn quốc tế hoá
tranh chấp ở biển Đông?” tạm dừng ở đây và
chúng tôi sẽ tiếp tục quay trở lại vấn đề
này vào dịp khác.