Tuần qua, vụ
Securency – một công ty chuyên cung cấp nguyên
liệu làm tiền polymer ở Úc đưa hối lộ khoản tiền
lên tới 10 triệu Úc kim, để thắng thầu trong
việc cung cấp tiền polymer cho Việt Nam - đang
được hâm lại qua việc tờ The Age ở Úc vừa tiết
lộ thêm một số thông tin mới.
Trong
nghi án liên quan đến vụ hối lộ mang tính
chất quốc tế ấy, người ta thấy có thêm ông
Lương Ngọc Anh, nhân vật đứng đầu CFTD – một
công ty được cho là của Bộ Công an Việt Nam.
Giữa
Securency và những vụ tai tiếng có tính chất
tương tự, đă từng xảy ra trong quá khứ có
điểm ǵ đặc biệt?
Theo đó,
không chỉ có ông Lê Đức Minh, con trai ông
Lê Đức Thúy, cựu Thống đốc Ngân hàng Nhà
nước Việt Nam, dính líu đến vụ tai tiếng
này.
Hối lộ
in tiền polymer
Cách nay
khoảng nửa năm, báo chí Úc bắt đầu nhắc đến
Securency không phải như một doanh nghiệp Úc
chuyên cung cấp vật liệu làm tiền polymer.
Securency trở thành đối tượng bị công luận
Úc điều tra v́ công ty có Quỹ Dự trữ Liên
bang Úc góp 50% vốn này, liên quan đến các
vụ đưa hối lộ để thắng những dự án in tiền
polymer cho một số quốc gia, trong đó có
Việt Nam.
Lúc ấy,
công luận Úc đă từng nêu ra hàng loạt nghi
vấn về việc tại sao Securency lại trả hàng
chục triệu đô la, dưới danh nghĩa “hoa hồng”
cho Công ty Phát triển Công nghệ (gọi tắt là
CFTD), một doanh nghiệp có nhiều công ty con
và giám đốc một trong những công ty con ấy
là ông Lê Đức Minh, con trai ông Lê Đức
Thúy, cựu Thống đốc Ngân hàng Nhà nước.
Ông Thúy
chính là một trong những nhân vật góp phần
quyết định việc thay tiền giấy bằng tiền
polymer trên toàn Việt Nam vào năm 2007.
Hoa
hồng hay Hối lộ?
Sau hàng
loạt tin, bài trên báo chí Úc, cuối tháng
sáu, cảnh sát liên bang Úc tuyên bố bắt đầu
điều tra những cáo buộc cho rằng Securency
đă đưa hối lộ.
Ở thời
điểm đó, trả lời báo giới trong nước về việc
Việt Nam sẽ hành động thế nào khi dư luận
quốc tế như vậy, ông Trần Văn Truyền, Tổng
Thanh tra của chính phủ Việt Nam tuyên bố:
“Khó xác định ranh giới giữa hoa hồng và
tiền hối lộ”.
Tuyên bố
này khác hẳn với nhận định của Tiến sĩ
Nguyễn Vân Nam, một luật sư Đức gốc Việt,
khi trả lời Đài Á Châu Tự Do:
“Về
căn bản, tiền trả để được nhận hợp đồng th́
không được đưa cho người có thẩm quyền và có
trách nhiệm kư kết hợp đồng hoặc là liên
quan đến việc kư kết hợp đồng. Người trực
tiếp kư kết hợp đồng hay là người có thẩm
quyền duyệt hợp đồng mà nhận khoản tiền đó,
dưới bất cứ h́nh thức nào cũng là hối lộ.”
Sau một
thoáng xôn xao, vụ Securency đưa hối lộ để
được chọn làm nhà thầu in tiền polymer cho
Việt Nam lắng xuống.
Qua hai
bài viết ấy, người ta được biết, ông Lương
Ngọc Anh khởi nghiệp bằng việc may gia công
túi xách. Sau 15 năm tham gia thương trường,
CFTD hiện là doanh nghiệp chuyên cung cấp
hàng hoá và dịch vụ công nghệ cao phục vụ
lực lượng vũ trang và các ngành ngân hàng,
tài chính, doanh thu mỗi năm đạt khoảng 30
triệu đô la.
Trong
cuộc tṛ chuyện với báo điện tử Đảng CSVN,
ông Lương Ngọc Anh nhắn nhủ người đọc:
“Cơ hội sẽ đến với những ai trung thực,
không ngừng sáng tạo, biết đoàn kết, yêu
thương và quyết tâm tiến về phía trước.”
Vai tṛ
của ông Lương Ngọc Anh?
Chừng ba
tuần sau, tờ The Age của Úc xới lại sự kiện
Securency đưa hối lộ để được chọn làm nhà
thầu in tiền polymer cho Việt Nam.
Lần này,
ông Lê Đức Minh, con trai ông Lê Đức Thúy,
cựu Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam đă
nhường vai tṛ nhân vật chính trong nghi án
nhận hối lộ của Securency cho ông Lương Ngọc
Anh, Tổng Giám đốc CFTD.
The Age
kể thêm rằng, ông Lương Ngọc Anh đă từng làm
việc cho Securency và lư do chính khiến
Securency tuyển dụng ông Lương Ngọc Anh là
v́ ông có quan hệ với rất nhiều quan chức
cao cấp trong chính phủ Việt Nam. The Age
c̣n nhấn mạnh thông tin ông Lương Ngọc Anh
và CFTD làm việc cho Bộ Công an Việt Nam.
Báo chí
Úc cho biết, Securency đă chuyển cho ông
Lương Ngọc Anh và CFTD 12 triệu đô la. Một
phần của khoản tiền này đă được chuyển vào
một số tài khoản tại Thụy Sỹ.
Cũng
theo báo chí Úc, đây là vụ tai tiếng lớn
nhất liên quan đến Ngân hàng Quốc gia Úc.
Theo luật chống hối lộ của Úc, nếu doanh
nghiệp Úc chuyển tiền cho các quan chức nước
ngoài hoặc các tổ chức quyền lực trong các
chính phủ để t́m kiếm lợi thế kinh doanh th́
hành vi đó sẽ bị xem là phạm pháp.
Trong
trường hợp cảnh sát Úc chứng minh được
rằng, lănh đạo của Securency biết rơ ông
Lương Ngọc Anh làm việc cho chính phủ Việt
Nam, họ có thể bị phạt 10 năm tù.
C̣n Việt
Nam, lần này Việt Nam phản ứng thế nào?
Phản ứng
đầu tiên mà người ta ghi nhận được là sự
kiện báo điện tử Đảng CSVN lột bài viết ca
ngợi ông Lương Ngọc Anh và công ty CFTD ra
khỏi website của họ.
Kế đó,
trả lời báo điện tử VietNamNet, ông Trần Văn
Truyền, Tổng Thanh tra chính phủ, người chỉ
đạo Cục Pḥng chống Tham nhũng của chính phủ
Việt Nam, tuyên bố:
“Tất
cả những thông tin phía Úc đưa ra chỉ có
tính chất tham khảo, khi tiếp nhận chúng ta
phải xem xét đúng nguyên tắc. Thậm chí, có
thể nước ngoài nói căn cứ đó là đủ, đó là
phạm tội nhưng theo quy định pháp luật của
Việt Nam, như vậy chưa chắc đă phạm tội v́
chưa đủ chứng cứ.”
Ông Mai
Quốc B́nh, Phó Tổng Thanh tra chính phủ th́
xác nhận với tờ Sài G̣n Tiếp Thị rằng, Thanh
tra Chính phủ đă từng tổ chức thanh tra Ngân
hàng Nhà nước về vụ tiền polymer và đă
chuyển ngành công an nhưng đang chờ kết qủa
xác minh của ngành này.
Ông Lê
Hồng Anh, Bộ trưởng Công an Việt Nam th́ bảo
với tờ Khoa học và Đời sống rằng, chỉ mới có
báo chí tiết lộ những thông tin liên quan
đến vụ Securency – CFTD chứ cảnh sát Úc chưa
yêu cầu hợp tác điều tra. Cũng v́ vậy, Bộ
Công an chỉ cử người theo dơi thông tin.
Tương
tự, ông Trần Quốc Vượng, Viện trưởng Viện
Kiểm sát Tối cao, cũng vừa thông báo, Việt
Nam đang đàm phán Hiệp định tương trợ Tư
pháp với Úc. Riêng chuyện tiền polymer, Việt
Nam sẽ phối hợp nếu Úc có yêu cầu.
Nếu Úc
có yêu cầu, Việt Nam sẽ phối hợp? Muốn t́m
câu trả lời cho câu hỏi này, có lẽ cần nh́n
lại những nghi án đưa – nhận hối lộ có đặc
điểm tương tự. Trong phần sau của loạt bài
này, chúng tôi sẽ tiếp tục tổng hợp và tường
tŕnh để qúy vị tự t́m câu trả lời.
●
Trong bài trước, Trân
Văn tổng hợp và tường
tŕnh về nghi án
Securency (một doanh
nghiệp Úc chuyên cung
cấp vật liệu làm tiền
polymer) từng trả cho
CFTD (một công ty chuyên
cung cấp hàng hoá và
dịch vụ công nghệ cao
phục vụ lực lượng vũ
trang và các ngành ngân
hàng, tài chính tại Việt
Nam) khoản tiền 12 triệu
đô la để trở thành nhà
thầu cung ứng tiền
polymer cho Việt Nam.
Mới đây, khi được
hỏi về nghi án này,
nhiều quan chức lănh
đạo các cơ quan bảo
vệ pháp luật, có
trách nhiệm chống
tham nhũng tại Việt
Nam như: TổngThanh
tra Chính phủ, Phó
Tổng Thanh tra chính
phủ, Viện trưởng
Viện Kiểm sát Tối
cao, Bộ trưởng Công
an của Việt Nam,
cùng cho rằng, phải
chờ kết qủa điều tra
chính thức từ phía
Úc và sẵn sàng hợp
tác nếu Úc có yêu
cầu phối hợp...
Giống như nhiều
quốc gia khác, Việt
Nam luôn xác định
chống tham nhũng là
ưu tiên hàng đầu, đó
là chưa kể các tuyên
bố cũng như cam kết
hợp tác chống tham
nhũng trên b́nh diện
quốc tế. C̣n thực tế
th́ sao?... Đó sẽ là
nội dung bài này...
Hối lộ mới giao
thầu là chuyện b́nh
thường
Nhận tiền của các
tập đoàn, công ty
nước ngoài để giao
cho họ làm nhà thầu,
thực hiện dự án nào
đó tại Việt Nam, yêu
cầu chuyển những
khoản hối lộ vào các
tài khoản tại nước
ngoài như trường hợp
Securency – CFTD đă
trở thành đặc điểm
chung của khá nhiều
vụ tai tiếng.
Tuy các vụ này khuấy
động cả công luận
quốc tế, lẫn dư luận
Việt Nam song chúng
chưa bao giờ được
làm rơ. Xin điểm qua
vài vụ tiêu biểu.
Đầu năm 2007, khi
điều tra vụ tập đoàn
Siemens đưa hối lộ
để được trúng thầu,
Viện công tố Munich
của Đức phát giác,
một công ty của tập
đoàn Siemens tại
Thụy Sĩ đă chuyển
cho một nhân vật tên
“Le Tan Cuong”
khoảng 200.000 Euro,
sau khi Siemens được
Tập đoàn Bưu chính –
Viễn thông Việt Nam
chọn làm nhà thầu,
cung cấp thiết bị
cho dự án kết nối
400 làng xă ở Việt
Nam vào mạng điện
thoại vô tuyến.
Từ cuộc điều tra có
sự phối hợp quốc tế
này, Viện Công tố
của Thụy Sĩ phát
giác có những dấu
hiệu cho thấy,
Siemens c̣n đưa hối
lộ để thắng thầu
trong hai dự án khác
cũng của Tập đoàn
Bưu chính – Viễn
thông Việt Nam.
Cũng v́ vậy, Đức và
Thụy Sĩ đă chính
thức đề nghị “hỗ trợ
tư pháp quốc tế về
h́nh sự”. Người ta
muốn biết “Le Tan
Cuong” là ai, ông ta
có phải viên chức
chính quyền Việt Nam
hay không (?).
Cuối năm 2007, trả
lời tờ Tuổi Trẻ, ông
Vơ Hồng Phúc, Bộ
trưởng Kế hoạch –
Đầu tư, xác nhận, bộ
này có một cán bộ
tên Lê Tân Cương,
từng đảm nhiệm vai
tṛ Vụ trưởng Vụ
Quản lư Khu công
nghiệp - Khu chế
xuất và Chánh thanh
tra Bộ Kế hoạch –
Đầu tư, từng du học
ở Đức. Tuy nhiên,
ông Lê Tân Cương
không liên quan đến
“Le Tan Cuong” trong
vụ Siemens đưa hối
lộ. Ông Phúc khẳng
định, đó chỉ là sự
trùng tên. Nghi án
Siemens – “Le Tan
Cuong” chấm dứt.
Sau vụ Siemens, giữa
năm 2008, báo chí
Nhật loan báo các dữ
kiện liên quan đến
việc bốn nhân vật
từng đảm nhận vai
tṛ lănh đạo tập
đoàn PCI ở Nhật, sử
dụng 820.000 đô la,
hối lộ cho phía Việt
Nam để được chọn làm
nhà thầu, thực hiện
ba gói thầu tư vấn
cho một số dự án ở
TP.HCM.
Trong suốt tiến
tŕnh điều tra –
truy tố và xét xử,
cả bốn bị cáo người
Nhật cùng xác định,
nhân vật nhận hối lộ
để giúp họ trúng
thầu tại Việt Nam là
ông Huỳnh Ngọc Sỹ,
Phó Giám đốc Sở Giao
thông - Vận tải
TP.HCM kiêm Trưởng
Ban Quản lư Dự án
Đại lộ Đông Tây!
Giống như vụ
Siemens trước đó và
vụ Securency sau
này, Việt Nam tuyên
bố, thông tin, tài
liệu do các cơ quan
bảo vệ pháp luật
nước ngoài cung cấp
chưa đủ cơ sở để xem
xét, xử lư trách
nhiệm h́nh sự.
Cho rằng Việt Nam
thiếu thiện chí xử
lư vụ tham nhũng
này, cuối năm 2008,
Nhật tuyên bố tạm
ngưng viện trợ, cho
đến khi Việt Nam có
những hành động
“nhiều ư nghĩa” để
bài trừ tham nhũng
trong các dự án đầu
tư phát triển hạ
tầng sử dụng vốn
ODA. Điều này khiến
nhiều dự án quan
trọng đối với tiến
tŕnh phát triển
kinh tế - xă hội ở
Việt Nam, được thực
hiện bằng viện trợ
của Nhật bị đ́nh
trệ.
Giữa tháng 2 năm
2009, ông Huỳnh Ngọc
Sỹ mới bị khởi tố và
tạm giam, đúng vào
lúc Hoàng Thái tử
Nhật thăm Việt Nam.
Tuy nhiên, các cơ
quan bảo vệ pháp
luật của Việt Nam
chỉ xem xét trách
nhiệm h́nh sự của
ông Sỹ v́ đă “lợi
dụng chức vụ quyền
hạn trong khi thi
hành công vụ” để bỏ
túi 52 triệu đồng,
từ tiền cho PCI thuê
nhà.
Khoảng mười ngày sau
khi ông Sỹ bị bắt,
Nhật tuyên bồ viện
trợ trở lại.
Cuối tháng 9 vừa
qua, hệ thống bảo vệ
pháp luật của Việt
Nam đưa ông Sỹ ra
xử, ở phiên xử sơ
thẩm, ông Sỹ chỉ bị
phạt ba năm tù nhờ
có “nhân thân
tốt”... Cứ cho rằng
ông Sỹ chỉ bỏ túi 52
triệu đồng nhưng tại
sao đă lợi dụng chức
vụ, quyền hạn để
chiếm đoạt 52 triệu
đồng mà ông Sỹ không
bị truy tố về hành
vi tham ô?
Trong một lần trả
lời Đài Á Châu Tự
Do, ông Bùi Quang
Nghiêm, luật sư Đoàn
Luật sư TP.HCM, giải
thích: Ranh giới
giữa hai tội như hai
ṿng tṛn giao nhau,
có phần chung rất
lớn. Cho nên nếu như
người ta có cảm
t́nh với bị can, bị
cáo th́ người ta dễ
đẩy tội “đưa và nhận
hối lộ” thành tội
“lợi dụng chức vụ
quyền hạn”. Người ta
sử dụng điểm chung
trong hai ṿng tṛn
ấy.
V́ luật Việt Nam
khác thiên hạ
Nếu đối chiếu phát
biểu của những viên
chức cao cấp, cũng
như cách hành xử của
các cơ quan bảo vệ
pháp luật ở Việt Nam
trong vụ Siemens
trước đây, vụ PCI
vừa qua và vụ
Securency hiện nay,
có thể nhận ra rằng,
chúng có một số điểm
tương đồng. Theo đó,
sở dĩ mọi thứ khác
thông lệ là v́ Việt
Nam có một nền tư
pháp độc lập. Nền tư
pháp này vận hành
theo các quy định
pháp luật hiện hành
của riêng Việt Nam.
Vậy các quy định
pháp luật hiện hành
của riêng Việt Nam,
có phù hợp với những
công ước quốc tế mà
Việt Nam đă cam kết
thực hiện, để cùng
các quốc gia khác
đẩy mạnh nỗ lực
chống tham nhũng
trên toàn cầu?
Chẳng hạn như khi
nào th́ “quà biếu”,
“hoa hồng” bị xem là
tài sản do phạm tội
tham ô mà có (?).
Tiến sĩ Nguyễn Vân
Nam, một luật sư Đức
gốc Việt nhận xét:
Hối lộ và mua
chuộc để mà nhận
được hợp đồng chỉ là
một phần, một trong
những lĩnh vực nhỏ
mà luật chống cạnh
tranh không lành
mạnh điều chỉnh. Tôi
phải nhấn mạnh, phải
nhấn mạnh đi, nhấn
mạnh lại rằng, luật
cạnh tranh của Việt
Nam không điều chỉnh
được những hành vi
như vậy. Nước nào
cũng có nhưng đặc
biệt, riêng Việt Nam
th́ không có.
V́ sao không có?
Chúng tôi đă liên
lạc với ông Trần Văn
Truyền, Tổng Thanh
tra của Chính phủ
Việt Nam, với hy
vọng được ông giải
đáp nhưng không
thành công:
Trân Văn: Dạ
phải ông Trần
Văn Truyền không
ạ?
Ông Trần Văn
Truyền: Ǵ vậy?
Trân Văn:
Thưa ông, tôi là
Trân Văn ở Đài Á
Châu Tự Do...
Ông Trần Văn
Truyền: Có ǵ
không anh ơi...
Trân Văn: Dạ
tôi muốn hỏi
thăm ông vài
việc xoay quanh
chuyện tiền
polymer. Đến
nay, sau những
thông tin...
Ông Trần Văn
Truyền: Không
được đâu. Không
trả lời trên
điện thoại này
được anh ơi...
Trân Văn: Dạ
sao ạ...
Ông Trần Văn
Truyền: Có việc
ǵ th́ anh liên
hệ lại sau chứ
làm ǵ mà tôi
phải trả lời
trên điện thoại
với anh
Cuối năm 2003, tại
Merinda - Mexico,
Việt Nam cùng với
nhiều quốc gia kư
thỏa thuận tham gia
Công ước chống tham
nhũng của Liên Hiệp
Quốc. Một trong
những điểm cốt lơi
của công ước này là
truy t́m quan chức
tham nhũng, thu hồi
lại những khoản tiền
đă bị chiếm đoạt bất
hợp pháp, xoá bỏ tất
cả những tài khoản
ngân hàng bí mật và
nạn rửa tiền.
Thế nhưng, bất kể sự
thúc giục của cộng
đồng quốc tế, sáu
năm sau, Việt Nam
mới phê chuẩn công
ước này. Đáng lưu ư
là khi phê chuẩn
Công ước chống tham
nhũng hồi tháng 6
vừa qua, Việt Nam đă
từ chối, không chấp
nhận sự ràng buộc
của cộng đồng quốc
tế về việc h́nh sự
hoá hành vi làm giàu
bất hợp pháp. Nói
cách khác, các hành
vi tham nhũng, làm
giàu bất hợp pháp sẽ
chỉ bị điều chỉnh
bởi luật pháp cũng
như hệ thống bảo vệ
pháp luật của Việt
Nam.
Tháng 10 năm 2008,
khi bàn về chuyện
chống tham nhũng của
hệ thống tư pháp
Việt Nam, ông Nguyễn
Minh Thuyết, đại
biểu Quốc hội, bảo
rằng: “T́nh trạng
khủng long bị biến
thành thạch sùng
khiến nhân dân hụt
hẫng”.
Đúng một năm sau,
khi Việt Nam sơ kết
về công tác trong
tham nhũng suốt mười
tháng đă qua, người
ta được nghe thêm
khá nhiều những số
liệu gây ấn tượng
rất mạnh. Ví dụ,
trong khi có tới 60%
số người tham dự một
cuộc khảo sát về
tham nhũng do Ban
Tuyên giáo Trung
ương thực hiện cho
rằng, tham nhũng vẫn
c̣n nghiêm trọng,
phức tạp, phần lớn
những người được hỏi
cho biết, họ chưa
cảm nhận sự tiến
triển trong công tác
pḥng, chống tham
nhũng th́ so tám
tháng đầu năm nay
với tám tháng đầu
năm ngoái, số vụ
tham nhũng bị ngành
kiểm sát truy tố
giảm khoảng 18% và
số vụ tham nhũng bị
Ṭa án đưa ra xét xử
giảm khoảng 20%.