Mời quý vị nghe Trân Văn tường trình tiếp...
Chọn trẻ con gánh
tội thay thượng cấp
Tuy bản án sơ thẩm vụ “mua dâm người chưa
thành niên” ở Vị Xuyên, Hà Giang đã bị cấp
phúc thẩm tuyên hủy để điều tra lại, song
câu hỏi lớn nhất vẫn là: Tại sao các cơ quan
bảo vệ pháp luật có thể thản nhiên bắt tay
nhau để tạo ra oan sai? Chúng tôi đã nêu một
số câu hỏi với luật sư Trần Đình Triển – một
trong những người tình nguyện bào chữa miễn
phí cho các nạn nhân...
Trân Văn:
Thưa ông, nếu những thông tin mà thân chủ
của ông tiết lộ là đúng thì theo Luật Hình
sự Việt Nam, các bé gái là nạn nhân hay tội
phạm như án sơ thẩm đã tuyên?
LS Trần Đình Triển: Tất cả thông tin mà
các cháu đưa thì chưa có kết luận của cơ
quan bảo vệ pháp luật, chúng ta coi đó như
một dấu hiệu và một luồng căn cứ để xem xét
vụ án. Thế nhưng theo niềm tin nội tâm của
tôi thì tôi khẳng định những chuyện đấy là
có thật, bởi vì tại phiên tòa các cháu khai
rất cụ thể, rất chi tiết.
Tóm lại, những người đó khó mà chối cãi tội
của mình trước sự thực như vậy. Ở đây, các
cháu chỉ là nạn nhân. Tức là từ thầy giáo ép
buộc các cháu trong việc học hành, rồi đưa
lại cho những quan chức như vậy để phục vụ
sự vui chơi giải trí của họ. Cuối cùng các
cháu không vì gì cả. Ai thương các cháu
trong vấn đề đó, cho nhiều hay ít thì các
cháu cầm thôi.
Đây không phải là sự mua bán thì tại sao từ
chỗ họ trở thành nạn nhân như vậy lại truy
cứu trách nhiệm hình sự? Họ cố tình đưa ra
để che lấp cho những người đã chơi bời, đã
vi phạm pháp luật. Bây giờ trách nhiệm của
các cơ quan pháp luật là phải làm rõ và phải
xử lý.
Tôi kiến nghị là phải thả ngay hai cháu bé,
bởi vì ngoài chính sách nhân đạo của Đảng và
Nhà nước được thể hiện trong chính sách hình
sự thì còn có luật bảo vệ, giáo dục và chăm
sóc trẻ em. Thứ ba là Việt Nam cũng đã tham
gia Công ước Quốc tế về Quyền trẻ Em và Công
ước Quốc tế về Bảo vệ phụ nữ.
Phải quán triệt những văn bản pháp luật đó
và phải đình chỉ ngay vụ án môi giới mãi
dâm, trả tự do cho các cháu mới là đúng pháp
luật.
“Ba ngành thống
nhất”: Sai nhưng không hiếm
Trân Văn:
Theo ông, vì sao lại có những vi phạm nghiêm
trọng về tố tụng trong suốt tiến trình điều
tra, truy tố và xét xử vụ án?
Chúng tôi được biết là Luật Tố tụng Hình sự
Việt Nam quy định khá chi tiết và chặt chẽ
về trình tự, thủ tục tố tụng để tránh lạm
quyền, gây oan sai. Tuy nhiên, theo dõi
thông tin về vụ án trên báo chí thì nhiều
người có cảm giác là có vẻ như hệ thống bảo
vệ pháp luật ở Việt Nam không kiểm soát lẫn
nhau. Cả cơ quan điều tra, rồi viện kiểm
sát, rồi tòa án, tuy là có những chức trách
rất khác nhau nhưng tất cả có vẻ như là một
khối thống nhất vậy.
Là một luật sư chuyên tranh tụng, ông hay
gặp những trường hợp như vậy hay không, hay
là những vụ án như vừa qua chỉ là cá biệt ?
LS Trần Đình Triển: Về luật pháp mà nói
thì trong quy định của pháp luật, cơ quan
điều tra phải độc lập, cơ quan kiểm sát phải
độc lập, cơ quan tòa án phải độc lập. Pháp
luật là như vậy và có sự đối trọng lẫn nhau,
có sự hạn chế quyền lực lẫn nhau. Ví dụ như
Viện Kiểm sát có chức năng kiểm soát việc
điều tra trong quá trình điều tra của cơ
quan điều tra và giám sát cả công việc xét
xử. Họ phải độc lập.
Thế nhưng trong thực tế, nhiều khi, sự vi
phạm tính độc lập này rất nghiêm trọng. Ví
dụ như có thể họp liên ngành hoặc họ trao
đổi lẫn nhau, họp bàn với nhau, thậm chí có
những bản án người ta gọi là "thỉnh thị án"
hay trong ngôn ngữ dân Việt Nam, người ta
cho là "án bỏ túi".
Song đó là công tác thực hiện, còn luật thì
đã có quy định như vậy. Do đó nơi nào mà có
những vi phạm đó thì nhân dân cũng như nhà
nước Việt Nam không chấp nhận điều đó. Cần
phải tìm mọi cách để giải quyết, để tránh sự
oan sai.
Trong thực hiện cũng có những trường hợp là
“thống nhất” giữa các ngành với nhau trong
tố tụng dẫn đến oan sai, làm cho công tác
bào chữa của luật sư rất khó. Tuy nhiên, đấy
là cấp dưới. Mọi sự oan sai, chúng tôi phát
hiện có như vậy thì chúng tôi kiến nghị với
cấp trung ương, không Tòa án Tối cao thì Bộ
Công an, không Bộ Công an thì Viện Kiểm sát
Tối cao, và không nữa thì phải thông qua bên
Quốc hội... Chúng tôi thấy rằng mọi oan sai
mà chúng tôi kiến nghị thì riêng với tôi,
tôi làm đến cùng để sáng tỏ vụ án. Các cấp,
các ngành, cấp trên cũng quan tâm và giải
quyết theo đúng pháp luật.
Trân Văn: Thế nhưng tình trạng cả hệ
thống bảo vệ pháp luật gồm: Cơ quan điều
tra, Viện Kiểm sát, Tòa án, thống nhất với
nhau giống như là một khối độc lập thì có
phổ biến không?
LS Trần Đình Triển: Cũng có nơi nọ, nơi
kia, vụ này, vụ kia có sự “thống nhất” đó
nhưng không phải là tất cả. Qua quá trình
làm việc của tôi thì không phải là tất cả.
Sự “thống nhất” đó không phải là đúng luật,
bởi vì Tòa phải độc lập, Kiểm sát phải độc
lâp, Điều tra phải độc lập. Còn họ họp với
nhau... Tất cả hồ sơ chúng tôi làm chưa bao
giờ có biên bản đó để trong hồ sơ vụ án, họ
bí mật làm với nhau thôi.
Cho nên là nếu có bí mật đó thì với luật sư
chúng tôi, chúng tôi thấy rằng không đúng
thì chúng tôi kiến nghị lên các cấp cao hơn
để giải quyết trở lại thôi. Thế nhưng điều
đó đòi hỏi luật sư phải bản lĩnh, hai nữa là
mình đã nhận thì vì trách nhiệm của mình
trước thân chủ mình phải làm đến cùng, chứ
không thể đi nửa đường rồi mình bỏ cuộc thì
sự oan sai nó cứ xảy ra.
Đảng CSVN có nghị quyết cải cách tư pháp để
đưa đến công bằng, xử cho đúng pháp luật,
thực thi cho đúng pháp luật. Đấy là một điều
rất đúng. Tuy nhiên giữa đường lối với việc
thực hiện thì đây là một quá trình. Tôi cho
rằng đất nước nào cũng vậy thôi.
Truy cứu không dễ
Trân Văn:
Thưa ông, trên thực tế, từ trước tới nay đã
có trường hợp nào mà các cơ quan bảo vệ pháp
luật bị truy cứu trách nhiệm hình sự khi
“thống nhất” với nhau trong việc xử lý một
vụ án hình sự không ạ?
LS Trần Đình Triển: Thực ra mà nói, bây
giờ tôi nói là nói theo luật và nói theo
chứng cứ.
Người ta nói đến cái “trào lưu” có việc họp
giữa ba ngành để xin ý kiến về việc khởi tố,
truy tố, xét xử đối với một vụ án nhưng tôi
đọc hồ sơ thì chưa bao giờ tôi thấy một biên
bản nào họp các ngành cả. Trừ vụ án về phân
bón “19 tháng 8” của Hải Phòng cách đây đâu
khoảng gần chục năm... Tôi phát hiện trong
hồ sơ có một biên bản họp ba ngành để quyết
định vụ án đó. Tôi đã sử dụng văn bản đó,
tôi đã phân tích là vi phạm nghiêm trọng về
pháp luật và sau đó cũng đã được cơ quan
ngôn luận, các đồng chí lãnh đạo, nhiều cơ
quan đảng và nhà nước ủng hộ rất nhiều.
Từ đó trở đi thì cũng chỉ nghe nói như vậy
nhưng còn hồ sơ, chứng cứ để chứng minh rằng
có việc đó thì cũng không thấy. Đã là luật
thì mình nói phải có bằng chứng chứ không
thể suy đoán được, phải không ngài?
Trân Văn:
Dạ đúng.
Lỗi hệ thống
Cho đến nay, giới hữu trách chưa xác định
ông Nguyễn Trường Tô, Chủ tịch tỉnh Hà
Giang, có phạm tội “mua dâm người chưa thành
niên” hay không. Ông ta mới chỉ được nhắc
đến trong các lời khai và tên ông ta được
nêu trong danh sách những cá nhân là viên
chức, doanh nhân đã từng ăn nằm với nhiều
trẻ vị thành niên.
Có phải vì sự dính líu của ông Nguyễn Trường
Tô đến vụ án này mà từ Cơ quan điều tra, tới
Viện Kiểm sát, rồi Tòa án huyện Vị Xuyên,
tỉnh Hà Giang cùng vi phạm pháp luật nghiêm
trọng tới mức, Hội đồng xét xử cấp phúc thẩm
phải hủy án sơ thẩm? Đó là thắc mắc của
nhiều người nhưng đến nay chưa có câu trả
lời.
Đã có một vài thắc mắc liên quan đến ông
Nguyễn Trường Tô từng được nêu ra và cũng
chưa có câu trả lời. Ở kỳ họp Quốc hội Việt
Nam hồi cuối năm trước, một đại biểu Quốc
hội là ông Lê Văn Cuông đã từng nhắc đến Chủ
tịch tỉnh Hà Giang như một điển hình của
tình trạng không tôn trọng kỷ cương. Đó là
đã phớt lờ việc thực hiện một chỉ đạo của
Thủ tướng Việt Nam, bất kể nhân vật đứng đầu
Chính phủ có văn bản nhắc nhở đến năm lần.
Lần đó, trước Quốc hội, ông Nguyễn Tấn Dũng
phân bua là dù pháp luật có quy định, song
ông muốn bắt chước ông Phạm Văn Đồng, vì
vậy, trong hơn ba năm làm Thủ tướng, ông
Dũng chưa xử lý kỷ luật “đồng chí” nào!
Bất kể sóng gió dư luận, “đồng chí” Nguyễn
Trường Tô vẫn yên vị.
Bao giờ câu: “Dù pháp luật có quy định nhưng
vì thế này nên phải thế kia...” không được
các “đồng chí” vận dụng mọi lúc, mọi nơi,
trong mọi trường hợp như trước nay nữa?