Tương lai của các
tổ chức nghiên cứu tại Việt Nam?
Hà Giang,
thông tín viên RFA
2009-10-20
Hôm 14-10, Thủ tướng
Nguyễn Tấn Dũng đã chỉ thị phải “xử lý thích
hợp, đúng quy định của Đảng và Nhà nước đối với
việc tự giải thể của Viện Nghiên cứu phát triển
IDS và những phát biểu thiếu tinh thần xây dựng
của một số cá nhân thuộc IDS”.
Quốc hội Việt Nam khai mạc kỳ họp thứ 6 hôm
20-10-2009 tại Hội trường Ba Đình, Hà Nội.
TS Nguyễn Quang A cho biết ông sẽ đề nghị
các đại biểu Quốc hội xem xét lại tính pháp
lý của Quyết định 97 của chính phủ.
Thông báo về “Kết luận của Thủ Tướng Nguyễn
Tấn Dũng” liên quan đến Quyết Ðịnh 97 này
khiến giới phân tích một lần nữa sôi nổi bàn
luận về thái độ của nhà cầm quyền với các
nhóm chuyên gia cố vấn, và ảnh hưởng của
hành xử này đối với đất nước.
Quyết định 97
“Kết luận của Thủ
Tướng Nguyễn Tấn Dũng” liên quan đến Quyết
Ðịnh 97” đã một lần nữa khẳng định quan điểm
và thái độ của nhà nước Hà Nội đối với các
tổ chức chuyên gia cố vấn (gọi là think
tank) trong nước.
Quan điểm của nhà
nước khi ban hành quyết định 97 là cấm không
cho phép cá nhân và tổ chức có quyền phản
biện chính phủ.
Trước sự lên tiếng
của nhiều trí thức trong và ngòai nước rằng
quyết định 97 không những đã vi phạm nghiêm
trọng hiến pháp và luật pháp Việt Nam, mà
còn có tác dụng khiến đất nước bị đi thụt
lùi, vì chính quyền không nghe được những cố
vấn xây dựng của các chuyên gia, nhà nứơc đã
giữ một thái độ bất biến, là xác định quyết
định 97 “là cần thiết, phù hợp với Hiến
Pháp, pháp luật Việt Nam”, mà không
dẫn chứng tại sao.
Nhận định về tính
cách hợp pháp của Quyết Định 97, Giáo sư
Carl Thayer nói:
“Tôi đựơc biết
rằng, Viện Nghiên Cứu Phát Triển IDS có thể
cũng sẽ đưa việc này ra tòa. Ai cũng có thể
bắt đầu từ hiến pháp VN, và lập luận rằng
quyết định 97 vi phạm quyền tự do phát biểu
của người dân, đã được hiến pháp Việt Nam
công nhận.”
Một số nhà phân tích
thú nhận rằng trứơc đây, khi được biết là
vào ngày 1 tháng Mười, tiến sĩ Nguyễn Quang
A đã gửi một thư cho bộ trưởng Bộ Tư Pháp,
là ông Hà Hùng Cường, “đề nghị ra quyết định
đình chỉ Quyết Ðịnh 97.” Họ đã có một chút
hy vọng là nhân vật hàng đầu của Bộ tư Pháp,
người có trọng trách bảo vệ hiến pháp Việt
Nam sẽ có một ứng xử thích hợp.
Thế nhưng, phản ứng
của ông Hà Hùng Cường trước thư này hòan
tòan chỉ là một sự im lặng!
Điều khiến dư luận
quan tâm lo lắng hơn nữa là thái độ ngầm đe
dọa của thông báo này, thể hiện qua câu:
“UBND TP Hà Nội và Bộ Khoa học và Công nghệ
phải “xử lý thích hợp những phát biểu thiếu
tinh thần xây dựng của một số cá nhân thuộc
IDS”.
Nhiều nhà trí thức VN
đã mạnh dạn lên tiếng bầy tỏ quan điểm của
họ:
Trong diễn đàn
X-Café, ông Vũ Quốc Uy viết: “Khi Thủ
tướng nói đến “những phát biểu thiếu tinh
thần xây dựng của một số cá nhân trong IDS”
chúng tôi cảm thấy đã có sự tách bạch, phân
biệt các cá nhân trong IDS. Đúng, trong số
các vị ấy có người đã lên tiếng mạnh, có
người lên tiếng yếu, có người chưa lên
tiếng. Mong rằng mục tiêu “xử lý” của Thủ
tướng không phải như mục tiêu của kẻ chặt
rừng, cứ tìm cây cao, gỗ quý trước tiên mà
đẵn.”
Được hỏi ý kiến về câu
vừa nêu, tiến sĩ Nguyễn Quang A phát biểu: “Câu
“xử lý những phát biểu thiếu tinh thần xây
dựng...”, thì chúng tôi cho rằng đây là một
sự đe dọa, trù dập không đúng pháp luật.
Luật khiếu nại và tố cáo nghiêm cấm tất cả
những hành động như thế, và tất cả những
hành động của chúng tôi suốt từ ngày mùng 8
Tháng Chín cho đến nay, đều là những hành
động góp ý cho chính phủ, cho các cơ quan
công quyền một cách xây dựng. Ðáng tiếc,
những lời khuyên của chúng tôi không được
tiếp nhận.”
Cũng trong diễn đàn
X-Café, một người ký tên Nguyễn Vạn Phú
viết: “Hóa ra một tác dụng khác của chỉ
thị này và những chủ trương tương tự là đẩy
con người vào thế phải “nhìn trước trông
sau” mỗi khi muốn nói lên tiếng nói của mình
trước những vấn đề của xã hội – và chắc chắn
dần dà mọi người sẽ chọn con đường im lặng
cho khỏe thân – và đó là dấu chấm hết cho
một xã hội bình thường, một đất nước bình
thường.”
Nhiều người chia xẻ
tâm trạng của ông Nguyễn Vạn Phú.
Tại Úc, giáo sư Carl
Thayer một chuyên gia chuyên nghiên cứu về
tình hình Á Châu Thái Bình Dương, phát biểu:
"Từ đây, Việt Nam sẽ bị tổn hại nặng nề,
vì nhà nứơc sẽ thiếu trầm trọng những quan
điểm khác biệt, mặc dù có thể gây nên tranh
cãi, nhưng vẫn giúp cho chính quyền thấu
hiểu biết mọi mặt của nhiều vấn đề, và đưa
ra những chính sách khôn ngoan trong việc
hội nhập với tòan cầu. Việc ngăn cấm các nhà
trí thức lên tiếng, gạt bỏ những đóng góp
của họ là một bước đi lùi của Việt Nam và sẽ
khiến Việt Nam dần dà không còn cạnh tranh
hữu hiệu được nữa với thế giới. "
Tương lai các Think
Tank?
Trước các quyết định
của Nhà nước trong vụ
IDS, câu hỏi quan trọng được đặt ra là đất
nước Việt Nam sẽ đi về đâu, khi mọi ý kiến
đóng góp cho đất nứơc đều bị gán cho cáí tội
“là phát biểu không xây dựng?”
Một điều đáng chú ý
là trong khi tại Việt Nam, think tank duy
nhất, là viện nghiên cứu phát triển IDS, đã
bị quyết định 97 của TT chính phủ bức tử,
thì tại Trung Quốc, nhà cầm quyền Bắc Kinh
hiện đrất hãnh diện và tự hào là họ có hơn
2500 think tanks đang họat động (cao hơn cả
con số chưa tới hai ngàn think tanks của
Mỹ).
Mặc dù hiện nay lãnh
đạo của các think tanks này đều là nhân viên
của chính quyền, được chính quyền trả lương,
nhưng công việc của họ vẫn là nghiên cứu và
đóng góp ý kiến chuyên môn, và thậm chí cả
phê bình nhà nước, miễn là những lời phê
bình này được “chấp nhận.”
Hãnh diện rằng số
lượng của các think tanks của họ cao hơn Hoa
Kỳ chưa đủ. Theo một cuộc thảo luận được
phát trên trang mạng đài Sina.com thì hiện
các giới trí thức của Trung Quốc đang thảo
luận việc làm thế nào để các think tanks của
họ được họat động hữu hiệu hơn.
Ông Wang Huu Yao, chủ
tịch của Trung Tâm Nghiên Cứu Tòan Cầu Trung
Quốc nói về nhận thức của nhà cầm quyền Bắc
Kinh là cần phải có một sự chuyển mình cùa
các hội chuyên gia cố vấn tại Trung Quốc như
sau:
“Vấn đề lớn nhất
của các tổ chức chuyên gia cố vấn (think
tank) tại Trung Quốc là đa số các tổ chức
này đựơc thành lập và tài trợ bởi chính phủ,
và vì thế khó có thể họat động một cách đa
chiều. Đây là một thử thách rất lớn của
chính quyền, và chính quyền cũng đã nhận
thức được điều đó và đang tìm cách nới lỏng
những quy luật giới hạn việc làm của những
think tanks này.
Chẳng hạn như hiện
nay, đa số những người đứng đầu các think
tanks sau này là những viên chức của chính
quyền đã về hưu. Và phải nói một cách công
bình là nhận định của những người đã về hưu
thường là xác đáng hơn, họ cũng lên tiếng
phê bình chính phủ mạnh dạn hơn như khi họ
còn tại chức.”
Trở lại với việc tự
giải thể của viện nghiên cứu phát triển IDS,
và thông báo vừa ra của văn phòng chính phủ
với mục đích vừa khẳng định việc hợp hiến
của quyết định 97, vừa “răn đe” một số thành
viên của viện, Tiến Sĩ Nguyễn Quang A cho
biết ông sẽ mang sự kiện ra Quốc Hội:
“Tôi sẽ phải dùng
đúng quyền công dân của mình, gửi một đơn
đến Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội, và đề nghị Ủy
Ban Thường Vụ Quốc Hội xem xét ra quyết định
đình chỉ việc thi hành quyết định phi pháp
của thủ tướng, và trình ra Quốc Hội để Quốc
Hội bãi bỏ Quyết Ðịnh 97 theo đúng tinh thần
của luật hiện hành.”
Mang sự việc ra Quốc
Hội thì liệu có xoay chuyển được tình hình
không?
Và liệu những thành
viên đã thẳng thắn phê bình và đề nghị Quyết
định 97 như tiến sĩ Nguyễn Quang A bị đình
chỉ rồi có bị gặp khó khăn với nhà nước
không?
Quan trọng hơn nữa
nhà nước Hà Nội có nhận thức được vai trò
quan trọng của các nhóm chuyên gia cố vấn
đối chính sách của quốc gia, và tìm cách tạo
một môi trường cho họ được sinh họat hữu
hiệu không?
Dư luận cho rằng câu
trả lời còn tùy thuộc vào trình độ và ý thức
quốc gia của những người đang dành quyền
lãnh đạo đất nước.